Cuộc chiến giữa Hoa Kỳ và Trung Hoa có thể đã và đang xảy
ra, nhanh chóng hơn tất cả những tiên đoán từ trước đến nay! Những diễn tiến dồn
dập xảy đến trong khoảng thời gian gần đây cho thấy Hoa Kỳ đã sửa soạn cho một
bối cảnh xung đột với Trung Hoa và có thể đã cho bắt đầu một chiến dịch để triệt
hạ quốc gia đối thủ là Trung Hoa, càng ngày càng ra mặt để khiêu khích Hoa Kỳ,
bất chấp hậu quả!
Tiếp tục dòng suy nghĩ về dự án tuyên truyền đến người Việt ở nước ngoài (1), tôi muốn ghi lại đây vài cảm nhận cá nhân. Chương trình này có qui mô khá lớn, vì tốn đến 411 tỉ đồng (tức khoảng 20 triệu USD). Đọc tin này làm tôi nhớ đến một sự kiện cũ ở Úc cũng liên quan đến tuyên truyền của Chính phủ VN và thất bại. Với một "track record" toàn những thất bại trong quá khứ, tôi nghĩ dự án tuyên truyền này cũng sẽ có xác suất thất bại rất cao.
Xin nhớ cho ngôn ngữ, dù ở Đàng
Trong hay Đàng Ngoài thời Trịnh-Nguyễn Phân Tranh và ngày nay Miền Nam hay Miền
Bắc trong cuộc chiến “Vietnam War” thì cũng đều là tài sản chung của đất nước.
Dù chính quyền có khả năng tác động tới ngôn ngữ nhưng ngôn ngữ của một đất nước
không phải hoàn toàn do một chế độ hoặc chính quyền áp đặt hoặc chế ra.
Tiếng lóng (slang) là ngôn ngữ của
các băng đảng, lưu manh côn đồ, cờ bạc, đĩ điếm, hoặc bọn du thủ du thực nói
chuyện với nhau để không cho người ngoài biết hoặc che mắt cảnh sát, lực lượng
an ninh, hoặc để tỏ ta đây “anh chị”, “hơn đời”. Trước năm 1975 cũng đã có khá
nhiều tiếng lóng, chẳng hạn như:
Xưa tình yêu cho quê hương, đã giục anh lên đường, theo lý
tưởng màu cờ sáng tươi. Ơi đời lính, bao gian nguy, anh can trường dấn thân,
băng mình trong bão đạn để che chắn hậu phương. Nơi nào đó trên quê hương đã từng
là chiến trường, nơi anh để lại phần máu xương. Ơi giòng máu anh thanh xuân, giữ
miền Nam ấm êm, cho đàn em đến trường, dân sống đời tự do.
Một ngày nao gẫy súng, trời xanh mất chim bàng, nên trời u
ám, đen tối ngày tháng Tư. Dù đạn bom nay dứt, phố phường thay chiến địa, thân
anh mảnh tàu vỡ, càng nát tan trong sóng đỏ vô nhân.
Xin cúi chào anh, kiên cường trên bất hạnh. Miền Nam không
quên anh! Chúng tôi không quên ơn!
Bài viết này được
dựa trên những lời phê bình của các du khách trong và ngoài nước về trải nghiệm
của họ khi đi du lịch ở Việt Nam. Hiện tại 80 đến 90% du khách quốc tế nói sẽ
không trở lại Việt Nam sau khi đến đây du lịch. Trên các diễn đàn du lịch luôn
tràn ngập những phàn nàn, cái nhìn thiếu thiện cảm và sự không hài lòng về
ngành du lịch Việt Nam. Đây là điều không bất ngờ vì báo chí đã lên án quá nhiều
lần. Nhưng bài viết này sẽ nói lên những thứ báo chí thường không nhắc đến, hoặc
khi dịch sang tiếng Việt các nhà báo cố tình xóa đi vì nó quá nhạy cảm.
Công ty Gallup mới công bố một kết quả khảo sát (hay cũng có thể xem là trưng cầu dân ý) ở VN rất
thú vị. Gần 60% người Việt
cho rằng các trang blog cá nhân đáng tin cậy hơn là các cơ quan truyền thông của
Nhà nước (1). Ngoài ra, Biển Đông là vấn đề được giới trẻ VN
quan tâm nhất, và 60% giới trẻ đồng ý rằng các nước phương Tây nên giúp VN giải
quyết vấn đề Biển Đông.
"Phẩm hạnh và lòng tự tôn quốc
gia"là một khái niệm rất thiêng liêng nhưng cũng vô
cùng gần gũi với mỗi người, song ở Việt nam còn ít người để ý và quan tâm. Vì
ít người biết rằng, một khi phẩm giá của từng cá nhân được tôn trọng, tự khắc đất
nước của mình sẽ giữ được sự tự tôn.
Trong tuần vừa qua, có hai sự kiện khiến cư dân mạng giật
mình, suy nghĩ nhiều hơn về thân phận, sinh mệnh và giá trị của sự sống trên
trái đất này. Sự suy nghĩ phân theo hai hướng: Dân chủ và độc tài; Văn minh và
man rợ; Công khai và bưng bít.
Thành phố Falls Church có lẽ là một địa danh xa lạ với nhiều
người, nhưng đang trở thành tuyến đầu trên mặt trận chống cộng không tiếng súng
của Cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ, và hải ngoại.
Trúc Giang
(Danlambao)-Nhân đọc bài: “Một
chứng từ của tội lỗi” của tác giả Nguyễn Tuấn, là một người con của quê
hương “đồng khổ” Bến Tre tôi thấy nó cũng hết sức bình thường vì những tội ác
như thế, tôi đã nghe đầy 2 cái lỗ tai khi xưa.
Việc Việt cộng dùng búa, dùng
chày giã gạo đập đầu, dùng dao mổ bụng moi gan, uống máu “việt gian” hay “ác
ôn” cho đỡ tốn đạn vì đạn để dành bắn Mỹ. Việc những bà con nông thôn đốt đuốc
lá dừa đi chợ sớm khoảng 4,5 giờ sáng vô tình giẫm đạp lên những xác chết đắp
xùm xụp chiếu dưới những gốc me, gốc gòn, gốc còng ở ngã ba mà CS đã xử tử
trong đêm là “chuyện thường ngày ở huyện”.
“Về
ngày 30 tháng Tư, tôi chỉ biết diễn tả cảm giác duy nhất của tôi ngày hôm đó,
là họ (công an trại tù Phong Quang, Lào Cai) cho tôi xem một tờ báo có đăng một
tấm ảnh rất lớn, chụp cầu Tràng Tiền, trên cầu có chiếc xe Jeep còn mang cờ của
quân lực Việt Nam Cộng Hòa, và trên xe có mấy anh Việt Cộng đội mũ tai bèo, xe
cắm cái cờ mà họ gọi là cờ giải phóng. Tôi cảm thấy đau nhói trong lòng và có cảm
giác như nhìn thấy vợ mình đang nằm trong tay một người đàn ông khác.”
Tối thứ Năm30/04/2015 rất đông đủ giáo dân trong Cộng Đồng
CGVN Sydney đã đến nhà thờ Our Lady of Mount Carmel Mt. Pritchard Sydney tham dự
Thánh lễ Tưởng Niệm, Cầu Nguyện, và Tạ Ơn, để cầu nguyện cho các chiến sĩ và đồng
bào đã hy sinh bỏ mình vì nước vì dân tộc, và những người bỏ mình trên đường
tìm đường tự do. Nhân ngày Quốc Hận 30/04 cũng là ngày kỷ niệm 40 năm viễn xứ
đau thương của dân tộc Việt Nam.