Friday, July 20, 2012

Một cố gắng đáng ca ngợi của tuổi trẻ Việt Nam

Đại Chiến Bạch Đằng Giang



Được thầy giáo Phạm Văn Bảy khuyến khích đi theo con đường làm hoạt hình lịch sử vì mảng đề tài này khá hiếm. Do đam mê, sáu bạn trẻ (Vũ Đức Thịnh, Đinh Ngọc Chính, Nhữ Thị Thuỳ Diệp, Nguyễn Thanh Đức, Trần Hậu, Đặng Minh Quyền) đã hào hứng tìm kiếm nhiều tư liệu qua sách, tranh ảnh, Internet mà không lo ngại gì về đề tài khó và kén người xem. Chia sẻ về lựa chọn này bạn Nguyễn Thanh Đức cho biết: "Chúng tôi chỉ muốn tái hiện được trận chiến lịch sử hào hùng và nuôi hy vọng các em học sinh sẽ biết về sử của dân tộc ta nhiều hơn và cảm thấy thích thú học sử!". Nhờ có sự đầu tư kỹ lưỡng về mặt chất lượng hình ảnh, màu sắc và hiệu ứng, "Đại chiến Bạch Đằng" gây ấn tượng tốt hơn các phim hoạt hình lịch sử thời điểm hiện tại. Tuy nhiên với thời gian chỉ có ba tháng, nhóm gặp phải không ít khó khăn trong quá trình thực hiện như phác họa lại diện mạo oai hùng của Ngô Quyền thông qua hình ảnh tượng đài. Do tư liệu lịch sử không có nhiều nên việc vẽ trang phục, các loại cờ, thuyền chiến thực sự là một thách thức. Bên cạnh đó, thời lượng phim ngắn cũng chưa đủ sức thuyết phục và truyền tải được hết chất anh hùng ca của một sự kiện lịch sử lớn, chưa khắc hoạ được hình tượng nhân vật Ngô Quyền.

Khi được hỏi về tham vọng làm phim hoạt hình lịch sử sau khi ra trường, các bạn tỏ ra bối rối bởi "Tiếp tục làm ra một phim mới không còn đơn giản như thời sinh viên nữa. Vì kinh phí để làm ra rất cao, phải dốc sức làm trong một khoảng thời gian khá dài. Nếu được đầu tư, "bài toán" này sẽ bớt nhức đầu hơn".
Từ năm 2005 tới nay đã có nhiều dự án được triển khai như "Dự án 100 tập phim hoạt hình đề tài lịch sử Việt Nam", "Đề án 150 tỷ đồng cho phim hoạt hình" (triển khai năm 2008) với sự góp sức của nhiều đạo diễn tên tuổi như Phạm Minh Trí, Phương Hoa, Trần Thanh Việt và Nguyễn Thái Hùng. Tuy nhiên những dự án trên chưa thực sự tạo được hiệu quả nhất định với công chúng đặc biệt là các em nhỏ. Bên cạnh đó, nhiều đạo diễn trẻ chưa quan tâm tới những đề tài này. Sự xuất hiện của "Đại Chiến Bạch Đằng" cho thấy một dấu hiệu đáng mừng, một số nhỏ đạo diễn trẻ đã quan tâm tới đề tài lịch sử Việt Nam và đưa vào phim một cách sáng tạo. Tuy nhiên để phát triển đề tài này một cách quy mô vẫn là thách thức không nhỏ đối với các đạo diễn cũng như hoạ sỹ làm phim hoạt hình.



Thursday, July 19, 2012

Tầm Nhìn đã bị bịt mắt

No more TAMNHIN.NET
Tầm Nhìn bị bịt khăn đen


Dân Làm Báo - Tầm Nhìn.net, một trang mạng uy tín, bài vở giá trị và thông tin đứng đắn đã bị ra lệnh ngưng hoạt động. Đây là một mất mát cho cộng đồng truyền thông mạng nói riêng và xã hội Việt Nam nói chung trong hoàn cảnh đất nước đang rất cần những thông tin đa chiều và trung thực. Tầm Nhìn bị bịt mắt vào ngày 20 tháng 7 năm 2012, trở thành trang mạng uy tín thứ 2 bị cấm hoạt động sau Chungta.com - trang web “Chia sẻ tri thức, phát triển văn hóa, khai sáng cá nhân, khai sáng cộng đồng” bị khai tử hơn một năm trước vào ngày 01 tháng 06 năm 2011. 

Ra đời cách đây hơn 2 năm, 20 tháng 6 năm 2010, Tamnhin.net đã gửi đến bạn đọc một luồng gió mới như đã được trình bày bởi Ts luật sư Nguyễn Thị Mai Thu - Viện trưởng Viện Quản trị Doanh nghiệp - phát biểu trong Lễ ra mắt: "Trong kỷ nguyên của công nghệ thông tin; sứ mệnh của Báo điện tử “Tầm nhìn” là nơi cung cấp thông tin chính xác, nhanh nhạy, thiết thực và hiệu quả giúp cho độc giả, nhất là giới doanh nhân tiếp cận và chiếm lĩnh một cách nhanh nhất những đỉnh cao về tri thức và công nghệ, đồng thời phát huy tốt nhất những giá trị văn hoá tốt đẹp của dân tộc Việt Nam và của nhân loại để làm giàu chân chính phát triển kinh tế cho doanh nghiệp và cho đất nước". 

"Tầm nhìn" này đã không đồng hành với khoảng hẹp mà đảng đã vạch ra, được thể hiện như bản tin của QĐND Online - Khai trương báo điện tử Tầm Nhìn: "Đích hướng tới của báo là truyên truyền chủ trương đường lối của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước tới các doanh nghiệp, doanh nhân, cộng đồng bạn đọc mà doanh nhân hướng tới; chú trọng đầu tư phát triển nguồn nhân lực, kinh tế, xã hội, môi trường; đẩy mạnh các giải pháp về an sinh xã hội, xóa đói giảm nghèo. Trong hoạt động của mình, Báo điện tử Tầm nhìn coi trọng vấn đề truyền thông về quan hệ hợp tác giữa các doanh nghiệp, doanh nhân, các nhà khoa học công nghệ, với các viện nghiên cứu kinh tế tài chính trong nước và thế giới. " 

Sự khác biệt giữa Sứ mệnh của Tầm Nhìn rộng rãi và đích hướng tới theo lối mòn chật hẹp "truyên truyền chủ trương đường lối của Đảng" đã dẫn đến quyết định số 1252/QĐ-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông": No more Tầm Nhìn! 

Tuy nhiên, một văn bản mang số 1252 vô tri vô giác nhưng đầy quyền hành chỉ có thể ép tử một trang mạng nhưng không thể bịt mắt Tầm Nhìn của những người làm truyền thông chân chính. Dân Làm Báo và các bạn đọc của thôn DLB tin rằng sẽ sớm gặp lại những anh chị của Tầm Nhìn trên con đường truyền thông tự do và khai sáng.


Một vài bài viết cuối của Tamnhin.net

Không minh bạch - Nguyên nhân chính của mọi thất bại?

(Tamnhin.net) - Loại bệnh nào rồi cũng sẽ có thuốc chữa nhưng riêng bệnh "giấu kín" thông tin, hay thông tin bị bóp méo, sai lệch quá lớn với thực tế thì quả thật là "thuốc tiên", thậm chí không tìm ra thuốc để mà chữa. Do vậy căn bệnh không minh bạch, kém công khai là nguyên nhân chính dẫn đến kinh tế bị chậm phát triển hoặc phát triển lệch pha, đồng thời cũng là mảnh "đất sống" cho các kiểu tội phạm "tham nhũng" phát triển thành "bầy đàn", không thể triệt tiêu được vì vậy giải pháp của mọi giải pháp là "công khai minh bạch" đưa mọi thứ ra ánh sáng thì kẻ trộm khó mà "ăn vụng". 
Trong tất cả các lĩnh vực của nền kinh tế xã hội vấn đề gì, lĩnh vực nào được đưa vào "tầm ngắm" để thanh tra, kiểm tra đều thấy tình trạng báo cáo sai nói "không đúng" hoặc không chính xác với thực tế được coi là chuyện "hiển nhiên", còn báo cáo đúng thì được coi là "lạ". Ví như: Báo chí đưa tin về sự suy giảm của nền kinh tế và hiện tượng "nợ xấu" gia tăng nhưng cho đến giờ phút này thì con số thực của "nợ xấu" là bao nhiêu? Không ai biết và cũng chẳng ai thông báo chính xác được? 

Rồi thông tin, báo cáo về lãi lỗ của các doanh nghiệp nhà nước...cũng vậy, những sai phạm được đưa ra rồi cũng không tìm ra con số chính xác để xử lý..., mọi vấn đề gì bị phát hiện cần đưa ra để công khai thì lại bị bưng bít "bịt miệng" thế là tất cả xã hội cứ "chạy" trong tình trạng "bán tin, bán nghi" "thật giả lẫn lộn", không biết tin vào cái gì vì thông tin nào cũng bị "bóp méo". 

Còn về lĩnh vực hành chính tổ chức cán bộ cũng có hiện tượng chẳng minh bạch. Ví như gần đây báo chí đưa tin có xã với hơn 9000 dân có đến 500 “cán bộ”. Xã không biết chính xác, huyện cũng chẳng rõ, tỉnh phải vào cuộc và báo cáo khẩn cấp lên Thủ tướng: Không có chuyện có 500 “cán bộ” mà chỉ mới…có 205.

Một quan chức Bộ Nội vụ cho biết cả nước có hơn 900.000 “cán bộ” thôn, xã. Cải cách hành chính luôn được đề cao, và chúng ta đã chi không biết bao nhiêu tiền để quản lý cán bộ công chức mà tình trạng vẫn như thế thì rất khó chấp nhận. Thông tin như vậy thì hoạch định chính sách ra sao. 

Người ta nghĩ trong hệ thống ngân hàng thì kỷ luật thông tin cao hơn nhiều. Nợ xấu là bao nhiêu? Không ai biết. Lúc thì nói chỉ hơn 3%, rồi 6%, lúc lại bảo 10%, nhưng rồi có lẽ sợ “nhạy cảm” lại không thấy ai chính thức nói đến con số 10% ấy nữa. Gần đây lại có con số 8,6 % và một số tiền đến 202 tỷ đồng, con số tài chính mà cứ nhảy múa kiểu "bọ gậy" gặp trời mưa như vậy thì căn cứ vào đâu để lập công ty xử lý nợ xấu AMC.

Có thể nói cả các lĩnh vực ví như quân lệnh như sơn cũng vậy, cả những nghề cao quý như lĩnh vực đào tạo, lương y như từ mẫu cũng thế. Chỉ thấy con số báo cáo hình thức và thành tích thôi, còn con số thực thì không bao giờ biết chính xác như vậy thì căn cứ vào đâu để các nhà quản lý điều hành xã hội lo toan, tính toán để tìm cách ổn định trật tự xã hội chứ nói gì đến lập phương án cho sự phát triển.

Trong y học bác sĩ cần bắt được bệnh rồi mới tìm thuốc chữa cho bệnh nhân, nhưng với căn bệnh trầm kha thế kỷ này "không công khai, minh bạch". Từ đó nó phát đi các "vòi bệnh như bạch tuộc" như hệ thống các loại bệnh "chạy", các hình thức bệnh "tham nhũng" bệnh bưng bít thông tin bệnh gian lận... rồi cuối cùng là cả bệnh lừa cả chính mình. Nhiều thứ bệnh thế làm sao tìm ra đúng bệnh mà cắt thuốc. Thậm chí đến lúc "cuống" thì cắt nhầm thuốc, điều trị ngược hoặc ngay cả "phẫu thuật" cũng nhầm thì lại được coi là không lạ? Và như vậy thì thật khó khăn cho mọi sự điều hành ổn định và làm chậm sự phát triển đất nước. 

Trong kinh doanh những nhà hoạch định chính sách cần xử lý thì việc được cập nhật thông tin đầy đủ, chính xác là cần thiết và mới có phương án phòng và xây dựng kế hoạch phát triển "đúng và trúng" được, còn thiếu thông tin hoặc thông tin chưa chính xác, thì quả là quá khó đối với tất cả mọi người chứ không nói gì đến nhà lãnh đạo và các nhà khoa học nghiên cứu xử lý bằng thông tin con số và thực tế không đồng điệu.

Vấn đề cần nói đến là nếu có cách làm đúng, sẽ có thông tin đầy đủ hơn, chính xác hơn, ít phế thải thông tin hơn. Và quan trọng nhất thông tin được cập nhật, tích tụ là một tài nguyên vô giá không chỉ cho việc quản lý hữu hiệu hơn mà còn giúp cho việc hoạch định chính sách, đào tạo người, phân bổ nguồn lực quý giá nhất – con người – một cách hiệu quả hơn và góp phần đắc lực vào sự phát triển kinh tế-xã hội của đất nước.

Xã hội càng phát triển công nghệ hiện đại và tiên tiến thì việc cải cách hành chính là việc cần làm và vấn đề kiểm tra theo dõi giám sát các hoạt động của xã hội theo ngành và lĩnh vực là điều cần thiết và cũng cần sự công khai minh bạch về tổ chức cán bộ, bộ máy làm việc cần gọn nhẹ và hiệu quả. Vì nếu trước kia ta quản lý một khối lượng như vậy rải khắp mọi nơi trên khắp đất nước là chuyện lớn và rất khó, ngày nay đó là “chuyện nhỏ như con thỏ”. 

Với số liệu tập trung ở một nơi thông tin chính xác thì cấp Trung ương có thể phân tích “giúp” do có chuyên gia giỏi hơn và nhắc nhở các cấp dưới một cách đầy đủ và dễ ràng, nhưng thực tế thì "ôi thôi" con số báo cáo "báo cày" cử nhảy múa từng cấp độ và rồi không thể tìm ra con số thực và chính xác là gì số "thập phân" hay vố "vô tỷ" vì vậy sự thực thông tin đã bị béo méo trước khi đưa vào xử lý rồi do vậy kết quả xử lý chắc cũng chẳng thể khả thi và hiệu quả?

Ví như ta có một hệ thống báo cáo công khai minh bạch như vậy, thì Văn phòng Chính phủ hay Bộ Nội vụ, có thể kiểm tra ngay trong vòng vài phút xem chuyện xã có 500 cán bộ thực hư ra sao và khỏi cần phải vào cuộc “rầm rộ” và “khẩn cấp” như vừa qua rồi báo cáo lên vẫn không thể "đúng" vì từ trước đến nay có báo cáo nào là chính xác đâu? 

Đã có quá nhiều “kế hoạch tổng thể”, đã có quá nhiều lời hô hào cải cách hành chính nhưng chưa thấy mấy kết quả. Xây dựng một vài hệ thống như vậy có thể giúp xóa bỏ tình trạng thiếu rõ ràng, cát cứ thông tin, che giấu, thậm chí bóp méo thông tin.Thực hiện gì chăng nữa, xây dựng kế hoạch cao cấp hay sơ cấp hay đẳng cấp gì gì đi nữa mà không công khai minh bạch thông tin thì tất cả những giải pháp đưa ra đều như "ếch ngồi đáy giếng" mà kêu ?

Cánh cửa nhìn ra thế giới rộng mở nhất là đối với vấn đề quản lý nền kinh tế xã hội mọi cá nhân, gia đình, tập thể, tổ chức xã hội, thành phố, tỉnh, vùng, miền và quốc gia, khu vực hay thế giới đều cần biết rõ thông tin và cần nhận định chính xác hai chữ "mình là ai? Cần phải làm gì? Do vậy những chủ thể nào nêu trên mà thiếu sự công khai minh bạch chắc chắn sẽ là những chủ thể có đeo luôn cái mác và thực tế luôn là chủ thể chậm tiến bộ, chậm phát triển...

Hay nói cách khác thiếu minh bạch thì khó có thể phát triển. Quan trọng hơn, sự không minh bạch, sự không nhất quán về thông tin gây lãng phí nguồn tài nguyên vô giá là con người. Điều này thì quá đúng đối với xã hội chúng ta hiện nay "nguyên nhân của mọi
nguyên nhân là không minh bạch". Vì vậy cần thực hiện chiến dịch đối lập là giải pháp của mọi giải pháp là công khai minh bạch trên mọi trận tuyến thì sẽ thành công và phát triển. Theo tôi hiểu điều này để làm được là rất khó nhưng có khó thì vẫn phải tìm cách đưa ra và thực hiện vì nó là cái gốc của thành công, Chúng ta phải chung sức chung tay và chung lòng cùng toàn dân "vượt khó " với nhiều "rào cản" nhưng vẫn cần phải có ý chí để đi qua. 

Dù biết là rất khó nhưng nếu các nhà lãnh đạo cứ điều hành và quản lý theo chiều hướng không biết rõ sự thực ta có cái gì và cần phải làm gì trong một biển thông tin hỗn độn thật giả, trắng đen thì quả thực là quá nguy hiểm. Nhất là trong thời đại bùng nổ thông tin như hiện nay mà những điều thật thì bị bưng bít, còn những gì không thật lại phô trương cái giả lấn áp cái thật, cái ác thắng cái thiện, thế là chúng ta tự đánh mất niềm tin của nhân dân và một khi đã mất niềm tin tức là chấp nhận đánh mất tất cả ? Có làm gì thì cũng vô nghĩa mà thôi ? Mong sao điều đó đừng sảy ra ? Từ trong sâu thẳm của lòng mình những người dân yêu nước vẫn trông chờ và ngóng đợi tìm kiếm những nhà lãnh đạo của dân có tâm có tầm để dân còn có được hai chữ "niềm tin". Vì sự thực mãi mãi vẫn là sự thực còn sự bao che bưng bít thông tin không thực chỉ có thể tồn tại một thời gian nhất định chứ không bao giờ sống mãi như sự thực trường sinh. Cần công khai minh bạch để có thể thành công. Biết rằng là rất khó nhưng tôi vẫn cố hy vọng và chờ đợi thành công với sự chân thành và thẳng thắn của con người và xã hội. 

Mai Huy PT



Phiên tòa phúc thẩm và bản án bất công


Trịnh Kim Tiến - Chúng tôi không ngạc nhiên với kết luận ý án của tòa phúc thẩm. Chúng tôi cũng không xem những việc làm của gia đình với sự hỗ trợ của bè bạn là ảo tưởng.

Chúng tôi cũng không xem công lý là không hiện hữu trên cõi đời này - như không xem tự do là không hiện hữu để mà không tranh đấu.

Vì thế chúng tôi vẫn không bỏ cuộc và đi đến cùng trong hành trình đòi tự do cho công lý.

Công lý đang bị cầm tù, bị giam hãm, nhưng chúng tôi không thể bỏ rơi nó bởi công lý không phải là sự xin cho, công lý là phải đấu tranh không ngừng để giành lại nó.

Diễn tiến và kết quả của những phiên tòa vừa qua là sự chà đạp lên công lý, nhưng tất cả những gì chúng tôi đã làm sẽ không vô ích. Chúng tôi đã làm những gì có thể trong khả năng của mình vì vậy không có điều gì để hối tiếc nữa. Tất cả những gì chúng tôi đã làm ngày hôm nay dù chỉ là một vết khoét nhỏ trên vách thành đồng của nhà tù bất công nhưng rồi một ngày không xa, cái nhà tù đó cũng phải sụp bởi những vết khoét đó và buộc phải trả tự do cho công lý trên đất nước này.

Qua tất cả những gì chúng tôi đã làm, tất cả tôi chỉ muốn được gửi đến những gia đình có hoàn cảnh tương tự, đến những người đang phải chịu oan khiên, bất công một niềm hy vọng, một ý chí: xin đừng từ bỏ.

Im lặng là đồng lõa với tội ác.

Ngồi yên và than van với bóng tối là nô lệ với bất công.

Chúng tôi thà là một que diêm cháy nhỏ hơn là một bó đuốc khổng lồ nhưng không bao giờ dám cháy.

Và vì thế chúng tôi đến phiên tòa 17 tháng 7 với hàng chữ "Stop Police Killing Civilians" trước ngực và "Justice for all" sau lưng.


Từ nhà chúng tôi trên đường đến Tòa án đã có 5, 6 người đi xe máy bám theo.

Xung quanh Tòa phải có đến cả trăm người mặc sắc phục đứng rải rác là công an, dân phòng, thậm chí con số mặc thường phục còn lên tới 300 người suốt theo chiều dài của phố Đội Cấn.

Chúng tôi không hiểu chuyện gì xảy ra khi họ chuẩn bị sẵn cả dây thừng, bình cứu hỏa trước cổng Tòa, chỉ có thể quay ra nói đùa với nhau: "Kiểu này chắc tính theo diện tích hình tròn thì trong vòng bán kính 100 mét không có con kiến nào có thể bò ra mất".

Có những người lạ mặt, tiến đến chỗ tôi đòi tôi cho chụp ảnh, rồi cười nói với giọng thách thức: "Có từng này người thôi à? Tưởng đông lắm?"

Tôi đã từ chối và nói với họ rằng, chúng tôi chỉ đi tìm công lý và không có muốn gây sự với họ, hãy tôn trọng chúng tôi.

Ba, bốn chiếc máy quay từ bên đường đối diện của những người lạ mặt chĩa thẳng vào mặt bốn người phụ nữ yếu đuối trong gia đình tôi. Hình ảnh người mẹ già mất con, vợ mất chồng cô nhi, con mất cha như gia đình tôi khiến họ hứng thú muốn ghi hình lại đến thế ư?

Một nhóm những người lạ mặt khác xăm trổ đầy mình đứng phía sau.

Họ muốn gì, đe dọa chúng tôi ư? Họ quên rằng khi bố tôi bị công an đánh chết, chúng tôi đã không còn gì để mất và hình như họ cũng không hiểu rằng trước cổng pháp đình chúng tôi chỉ có một nguyện vọng là đi tìm công lý.


Khi đã đến giờ, chúng tôi bước vào cổng Tòa, nhưng đã bị chặn lại bởi một số người công an ở đây. Họ yêu cầu chúng tôi xuất trình giấy tờ và chúng tôi cũng tuân thủ, nhưng họ lại nói chỉ có những người có giấy triệu tập mới được vào, còn lại không ai được vào bên trong mặc dù đây là một phiên tòa công khai. Chúng tôi đành phải chấp nhận việc làm vi phạm pháp luật vì chẳng thể làm gì hơn là ngoài việc tôi khẳng định họ đang làm sai quy định của pháp luật, theo điều số 18 bộ luật tố tụng hình sự.

Khi vừa đặt chân qua cánh cổng thì họ đòi thu lại điện thoại không cho mang vào phòng xử. Tôi đã phản đối kịch liệt hành vi đó. Họ có hiểu và tôn trọng luật pháp chút nào không vậy? Họ có biết điện thoại là thư tín cá nhân riêng, không ai có quyền động đến và trong một phiên tòa gọi là công khai thì chúng tôi còn có quyền thu âm lại chứ đừng nói là đem theo điện thoại. Trước khi vào phòng xét xử, thậm chí là họ còn dùng máy dò vũ khí, dò kim loại dò xét người 4 người phụ nữ. 


Rất tiếc nếu hình ảnh các anh xuất hiện trong bài viết này của tôi, cũng bởi cách hành xử ngược đời, nghịch lý và quá đáng của các anh mà tôi buộc phải đưa hình ảnh lên để minh chứng cho những điều tôi nói.

Vào đến trong phòng xét xử, tôi lại tiếp tục yêu cầu Hội đồng xét xử cho những người thân của gia đình tôi và bạn bè ở bên ngoài vào tham dự phiên tòa nhưng HĐXX tiếp tục từ chối.

8h30 thì phiên tòa bắt đầu diễn ra.

Sau khi tòa án đọc xong phần thủ tục tố tụng thì một lần nữa, những nhân chứng khách quan trong vụ án tiếp tục vắng mặt.

Gia đình tôi đã từng yêu cầu hoãn vụ án lại trong phiên tòa ngày 14/05 để yêu cầu triệu tập những người này đến Tòa án, nhưng trong phiên tòa ngày 17/07 vẫn không thấy họ có mặt tại phiên tòa. Tôi không biết rõ Tòa án có triệu tập họ hay không nhưng trong giấy triệu tập có ghi rõ là bắt buộc phải có mặt Tòa, vậy mà những người đó, họ vẫn bất chấp luật pháp và cố tình coi thường Tòa án? Và tòa án thì bất chấp sự coi thường của họ, vẫn cố tình để phiên tòa diễn ra, bỏ qua đề nghị triệu tập và áp tải nhân chứng đến Tòa của tôi.

Thái độ của bị cáo Ninh trong phiên tòa khiến tôi không khỏi giật mình và bức xúc.

Trước những câu hỏi của HĐXX, ông ta có thể thản nhiên nói là ông ta làm đúng với quy trình và không hề làm sai; hành vi của ông ta không hề vi phạm bởi ông ta đã được học, được trang bị kiến thức trong trường làm sao để bắt được đối tượng nhanh nhất; khi mà ông ta ra tay đánh bố tôi ông ta xử lý tình huống rất bình tĩnh và không hề có sự bực tức; vì vậy ông ta cho rằng mức án 4 năm tù giam dành cho ông ta là hơi nặng nên ông ta cũng làm đơn kháng cáo lên tòa phúc thẩm.

4 năm tù cho một mạng người, nhưng điều quan trọng hơn mà chúng tôi cần không phải là mức án bao nhiêu năm, vì ông ta có đi tù bao nhiêu năm đi chăng nữa thì bố tôi cũng không thể trở về bên gia đình được nữa. Chúng tôi cần một tội danh, đúng người đúng tội. Vì vậy thay mặt gia đình, tôi đề nghị HĐXX truy tố bị cáo về tội “ cố ý gây thương tích đến đến hậu quả chết người” theo khoản 3 - điều 104 BLHS.

Tôi đã trình bày rất rõ những lập luận trước tòa, lý do vì sao tội danh “làm chết người trong khi thi hành công vụ” là không có cơ sở nhưng đều không được để ý và xem xét đến. Ông Nguyễn Quang Ái - đại diện VKS cũng nói rằng VKS chỉ cho rằng bố tôi có “dấu hiệu” chống người thi hành công vụ, chứ không phải chắc chắn rằng “bố tôi chống người thi hành công vụ” khi trả lời những điều tôi đưa ra. Vậy thì tại sao VKS và HĐXX lại có thể áp dụng tội danh “làm chết người trong khi thi hành công vụ” đối với bị cáo Nguyễn Văn Ninh?

Trong phần hỏi, tôi thấy rằng VKS và HĐXX đang bao che và dẫn dắt cho bị cáo và những người liên quan đến vụ án. Qua những câu hỏi, tôi có thể thấy rõ đại diện VKS ông Nguyễn Quang Ái đang bênh vực cho những kẻ phạm tội, khi mà ông khẳng định quy trình xử sự của những người công an trực ban ngày hôm đó là đúng, RẤT ĐÚNG, họ không có lỗi gì ngoài việc không báo cáo lên và không đưa nạn nhân đi cấp cứu kịp thời.

Mặc dù những câu hỏi của tôi tại Tòa, những người liên quan đến vụ án, những người trực ban trong ca trực ngày 28/02/2012 đều không trả lời được. Họ trả lời không nhớ rõ, không biết hoặc chối cãi, phủ nhận hoàn toàn những điều họ đã khai tại cơ quan điều tra mà tôi đang giữ hồ sơ trong tay. Tôi đã chứng minh rất rõ ràng tại Tòa là họ nói dối và những biên bản họ lập ra là những biên bản ngụy tạo hòng đổ lỗi cho bố tôi sau khi ông mất.

Những điều mâu thuẫn và vô lý đã được tôi nêu ra rất rõ trước phiên tòa nhưng đều không được để ý đến vì bản án này là một bản án có sẵn, phiên tòa như một vở diễn dở được dàn dựng trên sân khấu của Tòa án.


Nhưng không sao hết, tôi vẫn vững tin vào sự thật, tôi vẫn lưu giữ lại tất cả hồ sơ của vụ án, dù tòa án luật pháp không công bằng thì tòa án lương tâm sẽ có một bản án công bằng cho chúng tôi.

Cuối cùng tôi xin được gửi lời cảm ơn đến tất cả mọi người đã có mặt trong những tất cả phiên tòa vừa qua, những người đã luôn sát cánh và đồng hành bên tôi; những người đã ủng hộ tôi bằng cách này hay cách khác, bằng cách cùng tôi treo avatar với khẩu hiểu “STOP Police Killing Civilians”, bằng những lời chia sẻ động viên; và những người ngồi hàng giờ trên máy vi tính để chờ đợi thông tin của vụ án.

Tôi mong rằng mọi người sẽ luôn đồng hành, không những chỉ cùng gia đình tôi, mà sẽ luôn bên cạnh tất cả những gia đình có người thân bị công an đánh chết khác.



Người Hà Nội, sao lại thế!

Một video clip quay hình ảnh một ông Tây, vào khoảng 17 giờ ngày 2 tháng Bảy vừa qua, vất vả chạy ngược chạy xuôi chặn xe, phân làn…tại nút giao thông Trần Bình Trọng-Trần Nhân Tông (Hà Nội) vì tình trạng giao thông vô cùng lộn xộn tại đây, sau đó được đưa lên mạng. Báo Giáo dục Việt Nam nhân đó làm một loạt bài về ý thức tuân thủ luật giao thông quá kém của người dân Hà Nội. Rất nhiều bạn đọc đã vào bình phẩm, viết bài, thể hiện sự xấu hổ, bức xúc. Thậm chí có nhiều lời bình luận thẳng thắn đến mức phũ phàng kiểu như:


..."Độc giả có tên Người vùng cao là một người chưa từng về Hà Nội nhưng qua video ông Tây bức xúc ra tay phân làn giao thông đã phải công nhận một sự thật phũ phàng có thể làm nhiều người Hà Nội cảm thấy vô cùng xấu hổ: “Mình ở vùng cao chuyên đi lại bằng ngựa, nhưng quả thật ngựa ở vùng cao đi lại cũng trật tự hơn giao thông thủ đô”. ("Ở Hà Nội, tuân thủ luật giao thông bị gọi là con bò, hâm, điên” …, Báo Giáo dục Việt Nam)

Bên cạnh đó, báo Giáo dục Việt Nam cũng làm một loạt bài, hình ảnh về “Những địa chỉ “bún mắng, cháo chửi, ốc lắm mồm” nức tiếng Hà Thành”. Các báo khác cũng từng có những bài viết về cái văn hóa lạ lùng này của nhiều người bán hàng ở Hà Nội:

"Ở Hà Nội vẫn tồn tại những tiệm phở, bún, cháo rất lạ tai: “phở xếp hàng", "bún chửi", "cháo mắng"…(“Kỳ dị ẩm thực Hà Thành: Phở, cháo, bún luyện… thần kinh”, GiadinhNet).

Còn nếu vào google gõ mấy chữ “bún quát, cháo chửi” chẳng hạn, sẽ cho ra hàng lô hàng lốc kết quả!

Phải nói là không ở đâu lại có kiểu phục vụ kỳ lạ như vậy. Người Sài Gòn và miền Nam nói chung khi ra Hà Nội gặp phải những nhà hàng, quán ăn như thế này đều bị “sốc”. Có người ức đến phát khóc. Trong khi đó người Hà Nội vẫn bình thản ngồi ăn như không trong tiếng chửi, mắng khách hàng, mắng người làm xa xả của bà chủ quán, thế mới lạ. Hoặc ăn phở mà phải đứng, phải xếp hàng…rất là cực khổ.
Có thể vì người Hà Nội đã quen chịu đựng nên những cái quán kiểu như vậy mới có thể tồn tại, chứ còn ở Sài Gòn một cái quán nào, nhà hàng nào dù nấu ngon đến đâu nếu mà đối xử với khách như thế chỉ có nước dẹp tiệm sớm! Về chủ đề này trên báo Giáo dục Việt Nam, nhiều bạn đọc cũng đã viết bài, có bạn còn nói: "Tôi thách các ông chủ ở Hà Nội kinh doanh tồn tại được ở đất Sài Gòn".

Rõ ràng cung cách phục vụ khách hàng ở Sài Gòn từ những gánh hàng rong, quán ăn bình dân vỉa hè cho đến những nhà hàng sang trọng, từ anh bồi bàn cho đến người chủ quán… đều hơn hẳn Hà Nội mấy bực. Mà không chỉ trong các quán ăn, nhà hàng, nếu ghé vào các cửa hàng quần áo may sẵn, giày dép, hay các mặt hàng khác, bạn cũng có nguy cơ bị ăn chửi, bị “đốt vía” nếu hỏi hay thử mà không mua. Bản thân người viết bài này từng có nhiều kinh nghiệm không vui khi ra Hà Nội. Có những giai đoạn vì đi làm phim, hay có những công việc thường xuyên phải bay ra Hà Nội gần như mỗi tháng một lần, người viết bài rất hiểu thế nào là chuyện phải sống ở Hà Nội khi mình không phải là người ở đây. Chỉ cần nói giọng Nam thôi, là cũng dễ bị lừa, bị chặt chém các kiểu. Còn nếu là du khách, dân Việt kiều mới về nước thì càng bị nhiều vố nặng.

Từ chuyện đi taxi, biết bạn không phải là dân Hà Nội cũng không phải dân miền Bắc, thì bạn rất dễ bị các ông tài xế dở trò chạy lòng vòng cho xa, hoặc xài đồng hồ cước ăn gian để móc túi bạn, nhẹ nhất thì cũng dở trò vòi vĩnh xin thêm. Nếu đi ăn, đi mua hàng thì dễ có nguy cơ bị hét giá cao đến nỗi trả thế nào cũng bị hớ hoặc trúng các loại bún quát, cháo chửi, phở đuổi như đã nói ở trên.
Mà không chỉ một lần, tôi để ý thấy người bán hàng đối với người Việt thì coi như rác, nhưng với người nước ngoài thì lại mặt tươi như hoa, tíu tít, niềm nở, thật “nhất bên trọng, nhất bên khinh”. Không biết có phải vì cái tâm lý chuộng ngoại, cứ thấy người nước ngoài là nể nang hay không. Các dịch vụ từ gội đầu, uốn tóc, massage…nhìn chung chất lượng và cung cách phục vụ cũng kém Sài Gòn, mà giá chưa chắc đã rẻ hơn.

Từ trước đến nay, mỗi khi dư luận phàn nàn về những cái xấu, dở của người Hà Nội, những người bênh vực thường hay bảo những hiện tượng đó không phải là bản chất của người Hà Nội, rằng người Hà Nội gốc không thế, rằng dân ngoại tỉnh đã làm “bẩn” Hà Nội. Nhưng nếu công bằng mà xét, Sài Gòn có số dân cư 8-9 triệu người hoặc hơn trong khi Hà Nội chỉ khoảng 5 triệu. Dân Sài Gòn còn là dân tứ xứ hơn dân Hà Nội nhiều. Thực tế rất nhiều người miền Bắc vào Sài Gòn làm ăn sinh sống, rồi dân vùng quê ở miền Trung, miền Nam…Trong khi đó ở Hà Nội rất ít người từ miền Nam, miền Trung ra làm việc và sinh sống lâu dài. Như vậy dân Sài Gòn phải đa dạng hơn, trong đó dân nhập cư, dân tỉnh lẻ chiếm đa số, thế nhưng vì sao cách sống, cách phục vụ khách vẫn tốt hơn?

Ở Sài Gòn bây giờ cũng rất ít người Sài Gòn gốc. Từ hồi nào tới giờ thành phố này vốn là nơi đất lành chim đậu, người ở đâu đến cũng có thể làm giàu, thành đạt nếu chịu khó, và chẳng bị phân biệt gì. Ít nghe người sống ở Sài Gòn đổ thừa cái này cái kia là do dân nhập cư, dân tỉnh lẻ chứ người Sài Gòn gốc không thế.

Xem ra cái tự hào Hà Nội là thủ đô, người Hà Nội là dân thủ đô vẫn còn in đậm trong suy nghĩ của nhiểu người. Từ trường học, sách giáo khoa cho đến mọi bài báo, bài viết, mọi lời phát biểu của ai đó cũng luôn luôn có những cụm từ “Hà Nội là đất ngàn năm văn vật”, “Hà Nội là cái nôi văn hóa, là trung tâm văn hóa của cả nước”, “người Tràng An-Hà Nội thanh lịch” v.v…Nhưng nhiều hiện tượng trong thực tế cho thấy Hà Nội đã không chứng tỏ được như vậy.

Sài Gòn tổ chức Hội hoa Xuân, phố hoa Xuân vào dịp Tết từ bao nhiêu năm nay thì không sao, nhưng đến khi Hà Nội tổ chức thì cứ xảy ra nạn vặt hoa, bẻ cành, giẫm lên cỏ, thậm chí cướp cả chậu hoa mang về nhà, buộc lòng bao nhiêu bảo vệ phải canh giữ lom lom....Lễ hội ngàn năm Thăng Long vừa xong thì khắp các đường phố là cả bãi rác, đủ loại rác vứt bừa bãi khắp nơi. Con gái Hà Nội rất xinh nhưng thú thực, nhiều cô cứ mở miệng ra là chửi tục như hát hay, nghe mà "choáng".


Sài Gòn chưa bao giờ được tiếng là cái nôi văn hóa, nhưng trong thực tế, lại là nơi mà tỷ lệ người dân bỏ tiền ra thưởng thức các hoạt động văn hóa nghệ thuật nhiều hơn hẳn so với các thành phố lớn khác trong cả nước. Từ số lượng sách được bán ra mỗi lần Hội chợ triển lãm sách cho đến các sân khấu luôn luôn sáng đèn quanh năm, rạp chiếu phim có số lượng vé bán ra nhiều hơn ngoài Hà Nội, các phòng trà ca nhạc với giá vé không hề rẻ nhưng vẫn sống được, vẫn mời được những ca sĩ hàng đầu từ ngoài Hà Nội vào hay từ hải ngoại về với cát xê rất cao để bà con thưởng thức…Các Nhà văn hóa quận, Nhà văn hóa Thanh Niên, Nhà văn hóa Phụ Nữ…luôn luôn tấp nập người từ sáng đến tối đến hoạt động, vui chơi, ghi danh học cái này học cái kia, trong khi những nhà văn hóa kiểu này ở Hà Nội thì vắng hoe vắng ngắt.

Nói tất cả những điều này không phải để chê bai Hà Nội, đề cao Sài Gòn theo kiểu “địa phương chủ nghĩa”, gây mất đoàn kết. Nhưng nói những điều này để người Hà Nội xem lại, chính quyền thành phố Hà Nội xem lại và điều chỉnh những gì chưa hay chưa đẹp. Bởi vì dẫu sao, Hà Nội là thủ đô, thì không nên có những hình ảnh xấu xí như vậy cứ tồn tại mãi, khiến người dân cả nước mất cảm tình mà quan trọng hơn, là du khách nước ngoài, nếu du lịch hoặc sinh sống, làm việc ở Hà Nội, họ sẽ có những suy nghĩ như thế nào.

Tự hào là thủ đô, là người thủ đô, không phải để cứ mỗi cái xấu cái dở lại đổ thừa cho dân nhập cư hoặc nuối tiếc về cái thời nào xa lắm “Hà Nội đâu có như thế”. Tự hào về Hà Nội cũng không phải cứ cố mà mở rộng thủ đô cho to, xây thêm nhiều công trình “thế kỷ”, hay tổ chức lễ hội ngàn năm Thăng Long Hà Nội quá tốn kém, mà nên tập trung chấn chỉnh từng cái cái xấu cái dở, xây dựng phong cách sống sao cho lịch sự, văn minh để tạo nên ấn tượng đẹp trong mắt người nước ngoài. Và để Hà Nội đúng nghĩa là "trái tim của cả nước".

Tue, 07/10/2012 - 12:00 — Songchi



Saturday, July 14, 2012

Để tang cho sách hay để tang cho người ?

Chiến dịch “ bài trừ văn hóa đồi trụy phản động ‘ được rầm rộ phát động
tháng 5 năm 1975 trên những đường phố Sài Gòn
1.
Ông chết nhẹ nhàng như gấp lại một cuốn sách. Tính ra, ông đã để tang cho sách đúng một trăm ngày. “
Những dòng chữ “ nhẹ nhàng “ kết thúc “ Để tang cho sách “ của nhà văn Khuất Đẩu hẳn để lại một dư vị chẳng lấy gì làm nhẹ nhàng lắm cho người đọc, nhất là những người đọc đã từng sống qua những ngày tháng không dễ gì quên được kể từ khi bộ đội miền Bắc cắm lá cờ chiến thắng trên nóc phủ tổng thống miền Nam ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Tại sao lại phải “để tang cho sách”? Vì sách của ông tưởng sẽ sống đến ngàn năm đã bị bức tử một cách oan nghiệt.Khi người ta đội lên đầu những quyển sách của ông, có những quyển già như một ông tiên đầu bạc, có những quyển xinh tươi như những thiếu nữ trẻ trung, những chiếc mũ có tên là “nọc độc”, là “đồi trụy”, là “phản động” thì hơn ai hết ông hiểu đó là một lời tuyên án tử hình”.

Nhân vật người Ông của Khuất Đẩu đã chọn một giải pháp thật đẹp, đẹp hơn cả “ lý tưởng của người Cộng sản “ : ông đã chọn cho mấy trăm cuốn sách một cái chết dũng cảm. Đó là chính ông tự mình đốt sách. Một quyết định cháy lòng.”
Ít nhất, nhân vật của Khuất Đẩu đã bảo tòan được “ khí tiết “ của sách qua cử chỉ dũng cảm của một viên tướng bại trận, tự sát chết trước khi để thân xác của mình lọt vào tay kẻ địch.
Trong thực tế, những gì đã xẩy ra ở những đô thị miền Nam sau khi người anh em cùng máu đỏ da vàng ở phía bên kia rầm rập tiến vào tay phất cao ngọn cờ của chủ nghĩa Mác-Lê bách chiến bách thắng ?
Đó là những ngày tháng tủi hổ nhất cho lịch sử Việt nam, khi hàng ngàn thanh niên sinh viên học sinh của bên thua trận bị chính quyền mới ra lệnh vào tận những nhà sách, nhà xuất bản, cả những kệ sách tư nhân, tịch thu tòan bộ sách báo, ấn phẩm, tất cả những gì được in ấn, phát hành ở miền Nam trước tháng 4 năm 1975 đem ra đốt.

Một cảnh đốt sách thật tang thương tháng 5 năm 1975 ở Sài Gòn

Nhà văn Nguyễn Thụy Long, người chứng kiến tận mắt , đã kể lại :

“ . . . Trời sáng rõ, đèn đường tắt. Cờ bay đỏ phố, đỏ nhà. Những khẩu hiệu chiến thắng giăng mắc đầy đường, tường nhà, phố chợ. Những em nhỏ mang băng tay đỏ, áo bà ba, “mốt” mang dép râu, nối vòng tay lớn nhảy múa bập bẹ hát hỏng rồi làm lại trật tự lòng lề đường. Không còn bóng dáng những tà áo dài trắng nữ sinh tha thướt nữa. Một số em khác nỗ lực truy tìm văn hóa đồi trụy. Đám trẻ xộc vào nhà người ta khuân ra ngoài lề đường từng đống sách báo. Nổi lửa đốt khói lên ngút trời.
Một ông lớn tuổi đầu hói mang kính cận dầy cộm chạy ra la giằng lại cuốn sách đóng bìa da to vĩ đại:
- Các cháu ơi cho bác xin, đây là quyển Bách Khoa Từ điển tiếng Tây. Không phải văn hóa đồi trụy.
Chú nhóc miệng còn hôi sữa giằng lại cuốn sách, ném luôn vào thùng phuy đang bốc lửa:
- Đốt hết, đốt hết, sách là đốt. Lệnh trên như vậy.
Ông già ôm mặt khóc bên lề đường. Tôi quay mặt nhìn đi chỗ khác, tôi biết ông cụ. Giáo sư đại học luật, Vũ Đăng Dung. Tiến sĩ luật công pháp quốc tế. Ông cụ ở đường bên cạnh nhà tôi, đường Đinh Công Tráng, con đường nổi tiếng bán bánh xèo. . . . “
( Nguyễn Thụy Long – Viết trên gác bút – Hồi Ký )

Ngọn lửa phần thư không chỉ cháy trên đất nước chúng ta những ngày tháng 4 năm 1975. Trước đó, nó đã bùng lên trên phố phường Hà Nội năm 1954 cũng dưới lá cờ của chủ nghĩa Mác-Lê bách chiến bách thắng :

Chơi vơi trong Hà Nội, tôi đi tìm thầy xưa, bạn cũ, hầu hết đã đi Nam. Tôi phải học năm cuối cùng, Tú tài 2, cùng một số ‘lớp Chín hậu phương’, năm sau sẽ sáp nhập thành ‘hệ mười năm’. Số học sinh ‘lớp Chín’ này vào lớp không phải để học, mà là ‘tổ chức Hiệu đoàn’, nhận ‘chỉ thị của Thành đoàn’ rồi ‘phát động phong trào chống văn hóa nô dịch!’. Họ truy lùng… đốt sách!
Tôi đã phải nhồi nhét đầy ba bao tải, Hiệu đoàn ‘kiểm tra’, lục lọi, từ quyển vở chép thơ, nhạc, đến tiểu thuyết và sách quý, mang ‘tập trung’ tại Thư viện phố Tràng Thi, để đốt. Lửa cháy bập bùng mấy ngày, trong niềm ‘phấn khởi’, lời hô khẩu hiệu ‘quyết tâm’, và ‘phát biểu của bí thư Thành đoàn’: Tiểu thuyết của Tự Lực Văn Đoàn là… ‘cực kỳ phản động!’. Vào lớp học với những ‘phê bình, kiểm thảo… cảnh giác, lập trường”.
( Hồi Ký của một người Hà Nội- Nguyễn Văn Luận)

Lịch sử còn ghi chép và nguyền rủa cuộc “ phần thư khanh nho “ ( đốt sách chôn học trò ) của Tần Thủy Hòang xẩy ra từ năm 213 trước Công Nguyên.
Trong lịch sử thế giới cận đại, người ta vẫn chưa quên cuộc “ tàn sát văn học “ của nhà độc tài Hitler , một kẻ chưa tốt nghiệp trung học, là kẻ ghét chữ. Ngay sau khi lên cầm quyền vào đầu năm 1933, tên trùm phát xít đã lập tức phát động một chiến dịch đốt sách rầm rộ trên toàn quốc: Kéo dài suốt từ 7/3/1933 ở Dresden cho đến 9/10/1933 ở Rendsburg, “lễ đốt sách” được tiến hành tại hơn 100 thành phố lớn nhỏ ở Đức với tất cả nghi thức “trọng thể”.Riêng tối 10/5/1933, đốt sách đồng loạt được thực hiện tại 22 trường đại họctổng hợp của Đức. Trong đó cuộc đốt sách ở ĐHTH Berlin có tới 70.000 tham gia, dưới sự giám sát trực tiếp của Bộ trưởng Tuyên truyền Joseph Goebbels, đã thiêu hủy hàng vạn cuốn sách.
Để thực hiện chiến dịch đốt sách,thuộc hạ của Goebbels lập ra các “Danh sách đen”, liệt kê các tác giả và tác phẩm“không mang tính Đức” cần thiêu hủy, trước hết đó là những tác giả theo chủ nghĩa Marx, người Do Thái, có tư tưởng hòa bình… “Danh sách đen” được lập ở các lĩnh vực như văn học (127 tác giả); lịch sử (51); nghệ thuật (13 tác giả và công trình nghiên cứu); chính trị và quốc học (125)… Ngoài ra còn có tôn giáo, triết học, sư phạm… Trong số này có 15 tác giả được yêu cầu cần đốt sạch, “không có ngoại lệ”, như nhà triết học Karl Marx và nhà lý luận Mác-xít Karl Kautsky; nhà văn Heinrich Mann, Erich Kaestner, Erich Maria Remarque; nhà tâm lý học Sigmund Freud, hay nhà báo Kurt Tucholsky… Thậm chí sách của nhiều nhà khoa học tự nhiên cũng bị thiêu hủy,như nhà vật lý Albert Einstein. Dựa trên các danh mục này, những cuộc lục soát được tiến hành trên toàn quốc, trước hết là ở các thư viện, trường học, hiệu sách… để thu hồi và tập trung sách lại đốt trước công chúng. “
( trích : Tái sinh từ cuộc “ tàn sát văn học “ – Phan Đức – TT&VH )

Khi người ta có thể đốt sách được, thì việc đốt người ắt phải xẩy đến. Sự kiện hàng ngàn nhà tù ( trại cải tạo ) mọc lên như nấm sau mưa trên khắp đất nước những ngày ấy đã chứng minh cho điều này. Đó là những nơi sẽ chôn thây, sẽ hành hạ những thành phần ưu tú nhất của đất nước, những người góp phần làm cho những quyển sách “ tội phạm “ ra đời, tồn tại.
Quả là một sự phí phạm “ kinh thiên động địa “.
Nhân vật người Ông của Khuất Đẩu, qua sách vở, đã nhìn thấy trước những gì sẽ xẩy ra khi đất nước lọt vào tay người Cộng sản, và ông đã chọn cách hành xử của riêng mình.
Để tang cho sách đúng một trăm ngày, ông chết theo sách.
Để tang cho sách, là để tang cho người. Không chỉ một người (ông). Mà là cả một thế hệ và những mất mát không cách nào có thể lấy lại được. Từ những quyển sách , tài sản vô giá của đất nước nay hòan tòan tuyệt bản, cho đến những chấn thương trong lòng người chủ sở hữu, tác gỉa của quyển sách, đến nỗi ân hận dày vò trong tâm hồn những người thanh niên trẻ năm 1975 tham gia vào chiến dịch đốt sách độc ác, vì sợ hãi, vì ngây thơ không hiểu hết hậu quả việc làm của mình.

2.
Từ bấy đến nay, bao nhiêu nước đã chẩy dưới cầu, và lịch sử đã đi những bước ngọan mục. Ngọn cờ Mác-lê bách chiến bách thắng năm nào nay đã rũ nát trong những đống rác của lịch sử vì sự nguyền rủa của những nạn nhân, của chính những người đã từng bị lừa gạt hy sinh một đời dưới ngọn cờ độc ác ấy. Những tàn dư của nó phải thay tên đổi họ để tồn tại. Những người trẻ năm xưa trên đường phố Sài Gòn tay giương cao những biểu ngữ cổ vũ cho cuộc phần thư , nay đã già lão và tất nhiên cũng đã trưởng thành để hiểu rõ việc làm của mình ngày ấy. Họ chẳng phải là người có tội, chỉ chẳng may phải sống ở đất nước những ngày nhiễu nhương khốn khổ.
Từ những đống tro tàn , tưởng đã nguội lạnh sau ngần ấy năm, những quyển sách đã hồi sinh. Không một chế độ cầm quyền nào có thể dùng một nền văn hóa thấp mà thay thế cho nền văn hóa cao hơn, dù đó là chế độ độc tài Cộng sản. Vì thế, mặc cho kẻ chiến thắng đã từng ra mệnh lệnh phần thư vẫn còn ở ghế thống trị, những tác phẩm văn hóa văn học miền Nam đang chứng tỏ giá trị ưu thắng của mình bằng sự tái sinh mạnh mẽ. Trước hết, nhờ sự nuôi dưỡng của lòng dân. Từ những tủ sách tư nhân được che giấu bằng mọi phương cách, từ những mánh lới moi móc, tìm kiếm của người buôn sách cũ, rất nhiều những tác phẩm cũ đã được bảo tồn .* Và giờ đây, nhờ những phương tiện khoa học kỹ thuật, nhờ Internet, chúng đã có mặt trên tòan thế giới, kể cả Việt Nam, kể cả miền Bắc , hiện hữu trong mọi tủ sách gia đình, dưới dạng sách in hay ấn bản điện tử. Những cái tên tác giả miền Nam trước 1975, dù còn sống hay đã chết, đã trở nên quen thuộc với nhiều người đọc trẻ sinh sau cuộc chiến ở cả hai miền đất nước.
Những nỗ lực tuyệt vọng của giới cầm quyền hòng bóp nghẹt sự tái sinh ấy vẫn không thể ngăn chặn nổi sức sống mãnh liệt của những giá trị văn hóa đích thực, những giá trị vượt hẳn lên trên mọi ý thức hệ chính trị nhất thời để trở thành kho tàng văn hóa của dân tộc.
Năm 2008, ở Đức, trung tâm Moses Mendelssohn thuộc trường đại học Postdam đã thành lập “Thư Viện những quyển sách bị đốt” nhằm sưu tập, in ấn , phát hành trên tòan nước Đức những tác phẩm văn hóa giá trị đã bị thiêu hủy bời chế độc Phát Xít Hitler năm 1933. Ngòai sự ủng hộ tài chánh của nhiều quỹ, nhiều cơ quan tư nhân, trung tâm Moses Mendelssohn còn nhận được sự tài trợ chính thức từ chính phủ Đức với ngân khỏan hơn hai triệu Euros.
“Thư viện những quyển sách bị đốt” sau cuộc phần thư năm 1954 ở miền Bắc, năm 1975 ở miền Nam, tuy không được chính thức thành lập và thực hiện, nhưng trong thực tế, nó đã tồn tại từ nhiều năm nay, và mỗi ngày đang trở nên lớn mạnh. Ngày nay, người đọc ở khắp nơi trên thế giới, kể cả ở Việt Nam, sẽ không khó khăn gì khi muốn sưu tập tòan bộ những tác phẩm của Tự Lực Văn Đòan, của những nhà văn tiền chiến ( dù nhiều tác giả sinh sống ở miền Bắc trước 1975 đã bị buộc phải chối bỏ chính tác phẩm của mình ), những tác phẩm giá trị và nổi bật của miền Nam trước 1975 phong phú ở mọi thể lọai, trường phái . . . Hàng trăm những thư viện sách cung cấp miễn phí cho người đọc hiện hữu trong thế giới ảo, đa dạng từ đầu sách , nội dung sách cho đến hình thức thể hiện sách để bất cứ người đọc nào với những phần mềm máy tính khác nhau, nếu muốn, cũng có thể mở ra đọc, hoặc đem về máy nhà cất giữ dành đọc khi thuận tiện.
Chưa bao giờ người thụ hưởng văn hóa lại được có cơ hội lựa chọn phong phú như hiện nay. Chưa bao giờ cuộc cạnh tranh giữa cái giá trị và không giá trị trong văn hóa lại sòng phẳng như hiện nay. Trong bối cảnh đó, sự tái sinh của văn hóa miền Nam, của những quyển sách nạn nhân của cuộc phần thư đầy xấu hổ năm nào trên đất nước chúng ta, là điều tất nhiên mà không một thế lực nào có thể ngăn cản hay làm chậm lại.
Và chúng ta đã có thể làm lễ mãn tang cho những tác giả của những tác phẩm bị đốt , nay chẳng may không còn sống để nhìn thấy những đứa con của mình sống lại. Tôi tin rằng linh hồn họ sẽ thanh thản siêu thóat .

3.
Dầu vậy, tôi vẫn không quên những hũ tro sách của nhân vật người Ông trong “Để tang cho sách” của Khuất Đẩu. Tôi cho rằng, nếu nhân vật người Ông sống tới ngày hôm nay, được chứng kiến sự hồi sinh của những quyển sách mà ông nâng niu như máu thịt, thì hẳn ông cũng vẫn chưa hài lòng trọn vẹn. Bởi vì, những quyển sách phải cụ thể là những trang giấy thơm mùi mực, hay thơm mùi cũ kỹ của thời gian, phải sờ được, phải cầm được, phải được trân trọng khẽ khàng xếp chúng vào tủ để ngày ngày ra vô nhìn ngắm, chiêm ngưỡng. Có thế mới thực sự là sách. Có thế thì kẻ hậu sinh vài chục năm sau, vài trăm năm sau, cầm tới quyển sách ố vàng vì thời gian, những mép trang đã quăn lại, biến màu vì dấu tay tiền nhân, mới cảm nhận được trọn vẹn giá trị gia tài quý báu mình đang thừa hưởng.
Có thế, sách mới thực sự như người.
Còn như, những trang sách điện tử . . .
Vì thế, hồn sách vẫn còn trong những hũ tro với bài vị là tờ giấy ghi tên sách trong ngăn tủ mà 30 năm sau vẫn còn được nhang khói mỗi khi giỗ chạp.
Hồn người (ông ) thì có thể siêu thóat, nhưng hồn sách có lẽ vẫn mãi còn “lãng đãng” quấn quýt. Cho đến ngày những kẻ ra bản án tử hình sách năm nào đền tội nơi chín tầng địa ngục của Diêm Vương.

T.Vấn
28 tháng 10 năm 2011

Chú thích :
Trong những lần về thăm nhà, tôi để dành rất nhiều thời gian đi dạo những khu sách cũ của Sài Gòn. Mỗi lần như vậy, tôi đều tìm được một quyển sách cũ nào đó trước 1975. Khi thì một tác phẩm của Phạm Công Thiện long bìa, thiếu trang, khi thì những tờ báo vàng ố, lấm lem màu mực xanh học trò, có khi lại là một quyển sách đóng bìa da trang trọng với dấu tích thuộc về một tủ sách tư nhân mà người chủ phải là một kẻ mê sách và yêu sách như nhân vật của nhà văn Khuất Đẩu. Mặc dù, có quyển sách tôi đã từng được đọc lại nội dung, đã có mặt trong tủ sách “điện tử” mà tôi sưu tập , nhưng cảm giác lúc đó là tôi muốn “làm chủ” quyển sách cũ ấy với đầy đủ những dấu vết thời gian , vì nó là hiện thân của chính tôi, của sự sống sót sau một cuộc đảo điên của lịch sử. Người bán sách cũ , mang bản năng bẩm sinh của kẻ sinh ra để làm thương mại, đã căn cứ vào vẻ mặt của tôi vào lúc ấy để ra giá quyển sách. Tất nhiên, có đắt cách mấy cũng không ngăn được tôi thỏa mãn ý muốn của mình.
Nhưng kỷ niệm về sách báo cũ của tôi đáng nhớ nhất là lần mới đây về thăm nhà. Anh bạn nhạc sĩ Trần Lê Việt của tôi, có mấy người em gái vẫn còn sinh sống ở Sài Gòn. Họ đã đọc bài viết “Sài Gòn và những trang sách cũ” của tôi nói đến cuộc viếng thăm khu bán sách cũ của lần về VN trước đây nhiều năm. Khi tôi ghé thăm với tư cách một người bạn lâu năm của gia đình, mấy chị em đã bàn nhau và quyết định “gởi biếu” tôi gần 100 số báo Tuổi Ngọc mà họ đã tích lũy từ thuở còn làm học trò mắt sáng môi tươi. Đây là tài sản quý giá , chứng nhân của một thời tuổi trẻ đẹp đẽ, mấy chị em đã tìm đủ mọi cách cất giấu , nhất là trong những ngày tháng 5 năm 1975 của chiến dịch bài trừ, thiêu hủy sách báo “phản động, đồi trụy” mà nhà cầm quyền mới phát động. Đó là một việc làm vô cùng nguy hiểm, vì bản thân họ lúc ấy là sinh viên , học sinh, đã không chịu tham gia tích cực vào chiến dịch do phường khóm điều động, lại còn tìm cách cất giấu , bao che cho “kẻ phạm pháp”. Ngần ấy năm, những tờ báo Tuổi Ngọc “vô tội” đã sống sót qua cuộc phần thư, trú ngụ an tòan dưới mái nhà những nữ chủ nhân đáng yêu. Và nay, những nữ chủ nhân ấy muốn chúng được vĩnh viễn “an tòan” nơi miền đất tự do, trong bàn tay chăm sóc của kẻ mà họ đã “ chọn mặt gởi vàng”.


Tôi đem tài sản quý giá một đời ấy của mấy cô em gái người bạn qua bên Mỹ với sự trân trọng của một người biết mình đang mang trong mình trọng trách bảo tòan những kỷ niệm không chỉ của mấy chị em, mà còn là của cả một thế hệ thanh niên nam nữ Việt Nam may mắn được sống trọn vẹn những ngây thơ lãng mạn của tuổi trẻ, chứ không phải bị nhồi nhét những thứ ý thức hệ giai cấp chỉ biết đến thù hận như những người bạn cùng trang lứa, cùng là người Việt Nam máu đỏ da vàng, nhưng chẳng may sinh ra và lớn lên ở miền Bắc .
Tôi dùng những dòng ghi chú này như một lời cám ơn chính thức gởi đến những cô em gái người bạn , những nữ chủ nhân đáng yêu của hàng trăm số báo Tuổi Ngọc quý gía, mà mỗi lần ngồi lần giở chúng, tôi như được sống lại khỏang đời đẹp đẽ ấy thêm một lần nữa, nhiều lần nữa.
T.Vấn.

Nhân đây, tôi cũng muốn trang trọng giới thiệu trang Blog của người rất trẻ tuổi hiện sinh sống ở Việt Nam. Anh có một đam mê bỏng cháy là đi tìm lại những tác phẩm xuất bản trước 1975 ở miền Nam, dù thời gian ấy, anh chưa ra đời. Tất cả những gì anh tìm thấy, đều được anh chia sẻ với tất cả mọi ngưởi trên trang Blog bằng những ảnh chụp, hoặc phóng ảnh, kể cả việc anh chịu khó đánh máy lại nội dung để đưa lên mạng và kèm theo những nhận xét rất thông minh và đáng yêu.
Khi tôi hỏi động cơ nào khiến cháu bỏ công sức làm công việc này, anh trả lời vì cháu không muốn những di sản văn hóa của đất nước bị mai một. Và đây là địa chỉ trang Blog của Nguyễn Trường Trung Huy : http://huyvespa.multiply.com/journal

Dưới đây là vài hình ảnh tôi bắt gặp trên Blog của Trung Huy :