Thời gian gần đây, khi đọc tin một số ca nhạc sĩ hải ngoại
kéo nhau về Sài Gòn, Hà Nội trình diễn, tự dưng tôi nghĩ đến Việt Khang, ca nhạc
sĩ anh hùng của lòng tôi và của biết bao người Việt Nam trên thế giới và trong
nước. Việt Khang sáng tác rất ít, tôi nhớ hình như chỉ đôi ba bài, Việt Nam tôi
đâu ? và Anh là ai ? Và đích thân hát bài của chính anh. Nhưng chỉ qua những
bài ấy thôi anh đã biểu hiện lòng yêu nước nồng nàn, cao độ, tha thiết hơn bất
cứ ca nhạc sĩ nào từ trước đến nay, kể cả thời Việt Nam Cộng Hòa. Lời ca thật
đơn sơ, bình dị, không có những câu văn vẻ, khuôn sáo, hoặc sắt máu, dữ dằn, đằng
đằng sát khí, theo đơn đặt hàng…Không. Tất cả nơi anh nghe như lời than vãn hoặc
tình tự thường ngày, âm điệu thật nhẹ nhàng. Dễ dàng đến nỗi các cháu bé hải
ngoại năm tuổi cũng có thể trình bày một cách suông sẻ. Như tiếng thổn thức của
mẹ già, em thơ, dâng lên tự đáy lòng. Như tiếng nghẹn ngào, nức nở từ nỗi uất hận
bao nhiêu năm đè nén nay òa vỡ, miên man chảy theo sông, theo biển…
Bản thân Việt Khang, sinh năm 1974, chưa hề biết chiến tranh, chưa hề biết cộng sản hay quốc gia, chưa hề hưởng một ơn mưa móc dù nhỏ của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, chưa hề biết những tủi nhục và oan nghiệt đã rơi ập xuống đất nước và gia đình ngày 30.4.1975, chưa hề chạy trốn việt cộng trối chết, trước hay sau ngày mất nước, chưa hề khai mình là tỵ nạn cộng sản, chưa hề tự phong là trí thức tốt nghiệp tại ngoại quốc, là ca sĩ, nhạc sĩ với sự nghiệp âm nhạc 10, 20, 50 năm. Chưa hề…nhưng, cũng như bao thanh niên cùng thế hệ, anh đã lớn lên và đang sống ngay trong lòng chế độ việt cộng, trên một đất nước nay biến thành một trại tù khổng lồ. Cho nên, cũng như tất cả người Việt quốc gia tỵ nạn cộng sản chân chính trên thế giới, anh đã hiểu thế nào là độc tài, là áp bức, là bất công, biết thế nào là thiếu tự do, nhân quyền, dân chủ, mơ ước như thế nào bóng dáng của hạnh phúc, ấm no, chờ đợi như thế nào ánh sáng bình minh đến xua tan đêm tối vây hãm triền miên cả một dân tộc đọa đày.
Việt Khang chỉ làm đôi ba bài hát thôi, nhưng đã bị truy tố
ra tòa, lãnh ba năm tù ở, bởi lũ lãnh đạo việt cộng khôn nhà dại chợ, chuyên hà
hiếp dân lành, tay không một tấc sắt, nhưng lại sợ hãi, khúm núm trước quân thù
Tàu Cộng. Điều đó cho thấy lũ chúng nó rất sợ anh và ảnh hưởng của hai ca khúc
có vẻ nhẹ nhàng, nhưng đâm thẳng vào tim chúng nó, nhức nhối như những nhát kiếm
bén nhọn. Chỉ cần hai bài thôi, nhưng trong ấy người nghe bao nhiêu tiếng gọi
yêu nước ngút ngàn, bao nhiêu lời tình tự dân tộc thiết tha, bao nhiêu thương
yêu và thù hận. Anh không hô hào lật đổ ai, nhưng bọn chúng nó phải nể và sợ.
Việt Khang, tôi gọi tên em với tất cả lòng cảm thương, và
thán phục, và tôn vinh, dù chưa một lần được gặp em, quen em, nhìn em, nghe em
hát. Nhưng tôi cần em, ít ra trong bài viết này, cần hình ảnh rạng ngời và
gương hy sinh cao quý của em cho chính nghĩa, đại cuộc, để dạy một bài học làm
người cho lũ hát xướng hải ngoại đang rủ nhau về nước trình diễn.
Nói đến Việt Khang, tôi lại nhớ một ca sĩ hải ngoại khác ít
nhiều chiếm ngự hồn tôi: Nguyệt Ánh. Nguyệt Ánh với lòng yêu nước vô bờ, thôi
thúc như tiếng sóng Thái Bình Dương réo gọi, với những bài hưng ca đấu tranh mạnh
mẽ, quyết liệt, làm vỡ tim người.
Và xa hơn, ca nhạc sĩ tỵ nạn Cuba qua Mỹ từ lúc nhỏ, có cha
từng phục vụ trong Quân Đội Mỹ tại Việt Nam: Gloria Estafan, hiện sống tại
Miami. Danh cô vang lừng thế giới, không chỉ vì sự nghiệp ca hát, mà còn và nhất
là bởi lập trường của một người tỵ nạn chân chính cương quyết chống chế độ cộng
sản phi nhân Fidel Castro và bè lũ. Một lần được mời trở về Cuba hát nhân dịp Đức
Giáo Hoàng viếng thăm, cô đã từ chối. Lần khác, được mời qua Vatican hát trong
một đại lễ, cô chấp nhận với một điều kiện duy nhất: Xin Đức Thánh Cha cầu nguyện,
và làm mọi cách, cho đất nước Cuba của cô được tìm lại tự do, nhân quyền. Cô đã
sáng tác và trình bày một ca khúc mang tên “Go away” bình dị, tương tự “Việt
Nam tôi đâu ?” của Việt Khang, trong đó cô nhẹ nhàng lên tiếng mắng mỏ
và yêu cầu Fidel Castro cuốn gói rời khỏi Cuba:
Go away
Won’t you just go away
Don’t you come back one day
Take your stuff
Take all of your precious things
Leave right now [...]
II.
Trong khi ca nhạc sĩ
anh hùng Việt Khang bị giam cầm trong nước, và đồng nghiệp gốc tỵ nạn Cuba
Gloria Estafan cương quyết không trở về quê hương khi chế độ độc tài còn ngự trị
thì các ca sĩ, nhạc sĩ thuộc diện xướng ca vô loài Việt Nam hải ngoại vô nhân
vô sỉ vô luân, đực có, cái có, đẹp có, xấu có, trẻ có, già có, sang có, sến có,
khôn có, ngu có, nổi tiếng có, cắc ké có, đủ cả…rủ nhau làm đơn xin trở về hát
cho việt cộng nghe, mặc nhiên, tự nguyện bán linh hồn cho quỷ. Nếu thực sự bọn họ có một linh hồn.
Chuyện kể
như sau:
a) Tương truyền,
vào Thế Kỷ XVI, bên Đức, có một người tên Johann Faust, sinh tại Knittlingen.
Ông ta là một tiến sĩ, thầy bói, thuật sĩ, có nhiều phù phép, đi nhiều, biết
nhiều, biểu diễn tài nghệ của mình, dạy đại học, được vinh danh bởi cả Martin
Luther, nhà cải cách Công Giáo nổi tiếng. Theo quyển Historia von Dr. Johann
Fausten (Frankfurt, 1587), Faust muốn bán linh hồn cho quỷ Mephistopheles với
khế ước như sau: Trong 24 năm, ông sẽ được thông suốt về ma thuật (magie), được
trẻ mãi không già, giàu sang, phú quý, và hưởng tất cả mọi vui thú xác thịt và
quyền lực. Sau đó, mãn hạn, linh hồn ông sẽ bị tóm, giao cho quỷ sứ. Faust ký
giấy, và trong suốt 24 năm, được chơi bời thỏa thích, và hành nghề ma thuật với
trình độ tuyệt luân, muốn gì có nấy. Rồi một ngày đẹp trời Mephistopheles hiện
lên bắt linh hồn ông đem xuống địa ngục. Tại đây, Faust hối hận, ăn năn, nhưng
lúc ấy quá trễ rồi.
Từ Thế Kỷ XVI đến XIX, nhân vật Johann Faust là nguồn hứng
vô tận cho rất nhiều tác phẩm thuộc thơ, văn, nhạc, kịch, họa. Đặc biệt, Thi
Hào Đức Goethe viết ra tuyệt tác Faust, trong đó, cuối cùng, ông cho Faust được
cứu rỗi nhờ tình yêu của nàng Gretchen.
b) Còn những Faust
thời đại, gồm những tên trí thức khoa bảng, ca nhạc sĩ, và bọn nằm vùng hải ngoại
? Dĩ nhiên, sự khác biệt thấy rõ:
• Bán linh hồn cho quỷ, Faust Thế Kỷ XVI của truyền thuyết
Đức không phải xóa bỏ căn cước và tước vị của mình. Bán linh hồn cho
quỷ, bọn Faust Việt Gian Thế Kỷ XXI bị buộc phải chối bỏ lý lịch, quay lưng với
tổ quốc, tổ tiên anh hùng, quên dĩ vãng, nguồn gốc.
• Bán linh hồn cho quỷ, Faust Thế Kỷ XVI được hưởng 24 năm
ăn chơi vung vít, thoải mái. Bán linh hồn cho quỷ, bọn Faust
Việt Gian Thế Kỷ XXI bị lôi cổ tống xuống địa ngục ngay, bị còng tay, khóa mõm,
chỉ được phép nói, hát, múa những gì mà quỷ cho phép.
• Bán linh hồn cho quỷ, Faust của Goethe được cứu rỗi nhờ
tình yêu chân thật. Bán linh hồn cho quỷ, bọn Faust Việt
Gian chỉ có bia ôm, thân xác đĩ điếm và thiếu nữ nghèo khổ. Không có tình yêu cứu
rỗi, chúng phải từ chết đến chết, bị khinh chê, nguyền rủa đời đời.
c) Riêng lũ xướng
ca vô loài Việt Gian còn phải qua những màn phỏng vấn, điều tra về lập trường,
số lượng và nội dung những bài sẽ hát, rồi phải hát thử cho công an nghe. Một
người quen sống tại Việt Nam có kể về những ca sĩ hải ngoại hát ở phòng trà đường
Cao Thắng, Sài Gòn, từng đứa một, từ Lệ Thu, Ý Lan, Thanh Tuyền, Giao Linh đến
Tuấn Vũ, Chế Linh, Từ Công Phụng v.v…Muốn được phép trình diễn, bọn ca sĩ này
phải qua một kỳ thử nghiệm hát cho công an việt cộng nhìn, nghe trước những bài
đã được chúng cho phép. Chúng gật đầu, chấm đậu mới được lên sân khấu, dù là
phòng trà tư. Điều này làm người ta nhớ hoạt cảnh
thê thảm trong đó những cô gái quê muốn lấy ‘’chồng ngoại’’, phải sắp hàng cởi
áo cởi quần cho những thằng Đài Loan, Đại Hàn, Mã Lai đui què sứt mẻ, nửa khùng
nửa điên…tha hồ sờ mó, khám, lựa, tuyển, chi tiền, dắt đi. Than ôi. Còn cái nhục
nào hơn!
Nhưng bọn vô loài vô sỉ ấy đâu biết nhục là gì. Cha ông ta
cũng đã dặn dò: “đĩ chín phương còn để một phương lấy chồng”. Đằng này, còn
phương nào, mười hay hai mươi, chúng cũng giành nhau làm ráo hết. Không biết nhục,
trái lại, chúng lại vênh váo, trơ tráo lên tiếng tự bênh vực cho hành động của
mình: đại khái, chúng về, vì:
• muốn đền đáp lại lòng mến mộ của
đồng bào trong nước
1) Đồng bào nào ? Ba mươi năm nay, có người
dân nào thuộc miền Nam cũ đang phải sống thoi thóp, ngột ngạt dưới gông cùm cộng
sản, còn nhớ đến bọn ca sĩ, nhạc sĩ hải ngoại trước kia đã bỏ rơi đồng bào chạy
có cờ, nay ế khứa, hết tiền, về già trông bèo nhèo như những cái mền rách, còn
nhớ đến những bài tình ca một thời rên rỉ, sướt mướt, lảm nhảm, lảng nhách của
chúng, để viết thư yêu cầu chúng trở về hát cho họ nghe ? Rồi đồng bào lấy tiền
đâu mua vé cả trăm đô ? Nói chi những người dân của chế độ xã hội chủ nghĩa biết
chúng là ai, mà mến với mộ, tiếc với nhớ ? Ngược lại, thấy chúng lần lượt trở về
biểu diễn, ca múa, làm hề, đại đa số nếu không khinh bỉ như những con chó ghẻ
thì cũng tỏ ra dửng dưng, thờ ơ, lạnh nhạt.
2) Đồng bào, hay chỉ là bọn cai thầu văn nghệ
cơ hội chủ nghĩa, tham tiền, lợi dụng thị hiếu mới của đám cán bộ, đại gia việt
cộng no cơm rững mỡ, trưởng giả học làm sang, hoặc nguy hiểm hơn, bọn tay sai của
lũ công an trong biệt đội văn nghệ có nhiệm vụ thực thi điều khoản “giao lưu
văn hóa”, “hòa hợp hòa giải” của nghị quyết 36, bày ra những buổi trình diễn để
câu những con mồi nghệ sĩ, ca sĩ Việt kiều vì ham tiền, hám danh, mà gục mặt trở
về nhận lãnh những lời tâng bốc dõm và đồng tiền tanh hôi của việt cộng bố thí
cho ?
3) Tại hải ngoại, suốt bao năm trời, bọn xướng
ca vô loài này được đồng hương tỵ nạn nâng đỡ, đùm bọc, viết bài lăng xê, ca tụng
chúng, nuôi sống chúng bằng cách mua vé tham dự những shows văn nghệ, ra mắt
CD…mặc dù theo thời gian tài sắc của chúng đi xuống. Nay chúng trở mặt, trở cờ,
trở thành những đứa Việt Gian quay về cung cúc phục vụ kẻ thù, và điều đó càng
làm ta hiểu hơn nỗi lòng của Cụ Nguyễn Đình Chiểu, một anh hùng kháng Pháp, qua
hai câu thơ mộc mạc, thẳng thừng:
Chở bao nhiêu đạo thuyền
không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút
chẳng tà
• nghệ thuật, mà nghệ thuật thì phi chính trị
1) Nghệ thuật vị nghệ thuật ư ? Còn lâu. Trên
lãnh vực văn chương, hội họa, từ thời Lãng Mạn Théophile Gautier và trường phái
Parnassiens bên Pháp, người ta đã tốn nhiều giấy mực và nước bọt để thảo luận,
tranh cãi về quan niệm này, nhưng cuối cùng không đi đến đâu. Bởi vì không bao
giờ có một nghệ thuật vị nghệ thuật. Nghĩa là bất cứ nghệ thuật nào cũng phải
phục vụ nhân sinh, tức con người. Đối với việt cộng, quan niệm này còn khắt khe
hơn, gần như tuyệt đối. Đối với chúng, nghệ thuật phải phục vụ, không phải con
người, mà duy nhất bác và đảng. Nghệ thuật đồng nghĩa với chính trị, tuyên truyền,
nói dối. Tố Hữu khi làm thơ khóc Staline sức mấy mà vì nghệ
thuật vị nghệ thuật ? Trịnh Công Sơn kêu gào nối vòng tay lớn vì nghệ thuật thuần
túy hay vì chủ trương phản chiến, thân cộng của y ?
Mới đây, tin tức cho biết những ca sĩ của Trung Tâm Chống Cộng
Asia bị cấm hát ở Việt Nam, tại sao ?
2) Cụ thể hơn, bọn xướng ca vô loài hải ngoại
về trình diễn bên ấy làm gì có tự do để hát bất cứ bài nào tùy ý ? Kìa, Phạm
Duy mà một số bơm sĩ phong là cây “đại thụ của làng nhạc” Việt Nam, mà văn Trần
Mạnh Hảo một lần bị ma nhập đã gọi là “thượng đế của âm giai”, là “thần linh của
tiết tấu” v.v…có một sự nghiệp âm nhạc đồ sộ, vậy mà khi trở về cũng chỉ được
việt cộng cho phép hát, phổ biến, trên dưới mươi bài.
3) Chưa nói việc bọn ca sĩ phản bội này cố
tình mập mờ, nhập nhằng giữa danh từ “chính trị” và “làm chính trị”. Làm chính
trị thường được hiểu là hoạt động cho các đảng phái, tổ chức này nọ. Nhưng chống
cộng, quyết tâm tiêu diệt việt cộng, không phải là “chính trị” hay “làm chính
trị”, mà là một bổn phận của toàn dân Việt, đặc biệt là những người quốc gia tỵ
nạn cộng sản chân chính, đối với tổ quốc.
• không theo phe nào
1) Ngày tắp đảo, trước mặt các viên chức di trú ngoại
quốc, có ca nhạc sĩ nào không mếu máo khai mình là người quốc gia tỵ nạn, không
thể sống nổi dưới ách thống trị, độc tài của việt cộng. Nay được phép việt cộng
cho về, chúng tuyên bố “chúng tôi không theo phe nào”, quốc gia hay cộng sản,
mà trở về với dân tộc, với quê hương có chùm khế ngọt. Ô hô, nhổ rồi xin liếm lại.
Có đứa như tên Chế Linh, để lấy điểm, còn lên án chế độ Việt Nam Cộng Hòa chủ
trương tiêu diệt dân tộc Chàm, trong khi chính y hoặc đồng chủng được hưởng nhiều
quyền lợi: Không đi lính (nhưng được phép mặc đồ lính để trình diễn), không thạo
tiếng Kinh, nhưng vẫn được đồng bào ưu ái, không có tú tài nhưng vẫn được đặc
cách theo các trường đào tạo công chức, cán bộ…Có đứa như Khánh Ly than thở với
báo chí việt cộng là hát tại hải ngoại vất vả, khó ăn lắm, hát tại quốc nội được
nhiều tiền hơn…
2) Chiến tranh bằng súng đạn đã chấm dứt,
nhưng trận chiến giữa người quốc gia với cộng sản vẫn còn, gay go, khó khăn gấp
bội, nhất là trong bối cảnh hiện nay khi việt cộng, vì cần tiền bạc, tài năng,
chất xám, vẫn bám sát gót người Việt hải ngoại, để thi hành nghị quyết 36, dụ dỗ
bọn nhẹ dạ và cố xóa cho bằng được lằn ranh Quốc-Cộng rõ rệt. Kẻ nào nói mình
không theo phe nào là vô tình hay cố ý tuyên truyền không công cho việt cộng.
3) Không theo phe nào, tức là đứng giữa, bình
dân hơn, là cẳng giữa, sau khi đã có cẳng phải, cẳng trái. Tôi nhớ câu chuyện
có thật đã xảy ra: Trong một bữa họp mặt, bạn bè vui chơi, và đến giai đoạn bàn
về chuyện những kẻ tự nhận là mình trung lập trong chiến trận Quốc-Cộng hiện
nay, hạng người nửa nạc nửa mỡ, ba phải, ba rọi, cẳng giữa, không theo phe nào.
Một người tuyên bố: “Tôi đứng ở ngả ba đường”. Người thứ hai lên tiếng: “Tôi là
con người đứng giữa”. Một anh bạn, vốn là bác sĩ nổi tiếng chống cộng, ăn nói bộc
trực, bình dân, thấy bực bội, bèn trả lời: “Đứng ở ngả ba đường thì xe nào chạy
tới cũng đụng mà ngủm củ tỏi”. Và nhìn chòng chọc vào “con người đứng giữa”,
anh dằn từng tiếng một: “Trong thân thể người ta, tôi biết chỉ có một con đứng
giữa, không phải con người, đó là con…”
III.
Trong cái đám ca nhạc sĩ bèo nhèo như cái mền rách về chầu
chực, quỳ lụy việt cộng nói trên, có một anh chàng thuộc Cộng Đồng Oregon, cùng
thành phố tôi đang cư ngụ. Trong bài “Đền Ơn Đáp Nghĩa” (báo Phương Đông Times,
số ngày 7.12.2012, trang 22), Mục Sư Huỳnh Quốc Bình, cựu Chủ Tịch Cộng Đồng
Oregon, đã giới thiệu anh ca nhạc sĩ này, như sau:
“... Tôi biết ít
nhất một ca nhạc sĩ rất nổi tiếng. Tại địa
phương ông cư ngụ, chưa ai thấy ông đóng góp một xu cho những công tác ích lợi
chung trong cộng đồng. Ông cũng không hề một lần đóng góp lời ca tiếng hát
của ông cho đồng hương địa phương thưởng thức, nếu có thì phải trả thù lao. Ông
chỉ đi ca hát xứ người. Vậy mà khi cần tiền, ông bèn tổ chức “tạ ơn em” tại địa
phương nơi mà ông không buồn quan tâm trong mấy Thập Niên.
Điều buồn cười hay khôi hài, là đã có năm bảy trăm người, mỗi
người bỏ ra năm bảy chục Mỹ kim, để mua vé danh dự, hoặc thượng hạng, hầu có thể
nghe ông hát “tạ ơn em” và mua CD nhạc của ông mang về nghe ông “tạ ơn em”…Điều
phũ phàng hơn hết là khi cộng đồng có những buổi tổ chức có tính cách xã hội,
giúp đỡ những ai cần giúp đỡ, hoặc biểu tình lên tiếng tranh đấu cho những người
bị việt cộng đàn áp tại Việt Nam, thì ông ca nhạc sĩ này lại biệt tăm và số người
tham dự buổi ông tổ chức “tạ ơn em” cũng mất dạng ...”
Ngoài ra, nghe tin anh ta về nước lần thứ hai, nhiều đồng
hương đã lên tiếng, và tôi xin chuyển tiếp hai bức thư bình phẩm tiêu biểu:
………..
..………
“Ủa! tôi tưởng nó đã
chết rồi mà...
Tên này chắc cuối đời vợ cần tiền, cũng như cần Casino như
Lệ Thu…cho nên nó về hát phục vụ cán ngố và dân tham nhũng tư bản đỏ for money
chứ có con thằng ca sĩ nào hát nào cho dân nghe, dân nghèo nào có tiền 50, 70
đô một vé…mà láo khoét, nếu nó thực sự hát free xin các thái thú cho tổ chức
ngoài trời hát cho dân nghe như Việt Nam Cộng Hòa thì sẽ có nhiều người tình
nguyện kêu gọi trả tiền cashier cho nó…thật đáng buồn!!! một cái thằng chẳng
bao giờ nghĩ đến quân dân Việt Nam Cộng Hòa đã đi trước tầm đạn bảo vệ cho nó sống
còn…nó khá hơn Phạm Duy là chưa viết Tục Ca.”
Anh ca nhạc sĩ này, ngoài sự nghiệp âm nhạc, còn được cả nước,
trong và ngoài, biết đến, một cách ồn ào, vì căn bệnh ung thư gan giai đoạn cuối,
sau khi bị ung thư màng óc, cách đây hơn một thập niên và túi mật, tin do bạn
bè trong Cộng Đồng và trên Mạng chuyển, chính xác hay vịt cồ, tôi không biết chắc
nhưng cả ba lần đều thoát chết. Sau đó, nghe nói anh ta đi lưu diễn “tạ ơn em”
và “kỷ niệm 50 năm” tình ca tại Texas, Portland, California, Úc Châu, tôi thật
lòng mừng cho anh ta được tai qua nạn khỏi và mừng cho nhân loại từ nay đã có
thuốc chữa trị căn bệnh nan y quái ác kia. Tuy nhiên, khi đọc tin anh ta trở về
Việt Nam trình diễn lần thứ hai và xem hình vợ chồng anh ta tươi rói, tại phi
trường, với “vòng hoa chiến thắng” trên cổ, tôi phải dằn lòng lắm mới không buột
miệng chửi thề, merde, nhưng đồng thời cũng không thể nào không nghĩ đến câu
nói trứ danh của Julius Caesar trong vở kịch cùng tên viết bởi Shakespeare:
Cowards die many times before their deaths,
The valiant never taste of death but once.
đã được Mục Sư Huỳnh
Quốc Bình, một lần trong một bài viết, dịch ra như sau:
Những kẻ hèn nhát chết nhiều lần trước khi chết thật,
Người dũng cảm chỉ chết một lần thôi.
Anh ta cũng không xa lạ với đa số đồng hương Oregon và cá
nhân tôi. Nhưng có hai lý do, ngoài những điều Mục Sư Huỳnh Quốc Bình nêu lên
trong bài viết, đã khiến tôi không thể im lặng mãi:
Anh ta coi thường Cộng Đồng Oregon và những người hâm mộ tại
địa phương mới đây đã đến mua vé tham dự buổi văn nghệ tạ ơn vợ và mừng sự nghiệp
50 năm do anh ta tổ chức, để kiếm tiền. Ai cũng biết, Cộng đồng Oregon không chống
Cộng ồn ào, dữ dằn như những Cộng Đồng California, Texas, nhưng vẫn chống, luôn
luôn chống, và kịch liệt chống. Đa số cư dân là những thuyền nhân từ các đảo tỵ
nạn đến, hoặc cựu sĩ quan tù nhân cải tạo sang Mỹ theo diện HO, nên chống cộng,
tiêu diệt việt cộng có nghĩa thi hành một bổn phận, trách nhiệm đương nhiên đối
với tổ quốc. Cũng như dân bản xứ, người Việt tỵ nạn tại Oregon hiền hòa, lịch sự,
dĩ hòa vi quý, nhưng điều đó không có nghĩa họ thờ ơ, thụ động, khờ khạo. Ai chống
cộng, ai quốc gia, ai Việt gian, ai tay sai, ai phải ai trái, ai ăn cơm quốc
gia thờ ma cộng sản, họ đều biết, và biết đúng, biết rõ, nhưng không nói ra đấy
thôi.
Bằng chứng: Cho đến bây giờ, sau nhiều năm nghị quyết 36 được
phát động với mưu đồ phá hoại, lủng đoạn các Cộng Đồng Quốc Gia Tỵ Nạn, chưa một
thằng tay sai việt cộng nào dám xuất đầu lộ diện tại Oregon. Ló ra là bị chặt
đuôi, không sống nổi.
Lần đầu, anh ca nhạc sĩ Portland này về Việt Nam trình diễn,
người ta biết được do chính báo chí trong nước (Tuổi Trẻ và Công An Thành Phố Hồ
chí Minh) phổ biến, nhưng đã bỏ qua, vì ai cũng thông cảm cho căn bệnh ung thư
gan giai đoạn cuối của anh ta được vợ và báo chí hải ngoại loan truyền ầm ĩ,
nghĩ rằng biết đâu có thể đó là chuyến đi sau cùng trong đời. Tuy nhiên, lần
này, khỏi bệnh, anh ta chơi cái mửng cũ, lại về nữa, âm thầm, sau khi đã moi gần
cạn hầu bao của đồng hương hải ngoại với những màn “tạ ơn em” và “kỷ niệm 50
năm”. Về, để tái biểu diễn cho những thằng, những con đảng viên, công chức, đại
gia, cán bộ, công an và gia đình, đồng bọn, có bạc tiền rũng rĩnh, chứ người
dân nghèo, lao động vất vả, đầu tắt mặt tối, buôn thúng bán mẹt, làm gì có cơ hội
và điều kiện bước chân vào rạp lớn của thành phố để nghe anh ta cám ơn vợ mình
hoặc rên rỉ “bây giờ tháng mấy rồi hỡi em” ?
b) Anh ta trở về Việt Nam trình diễn, mặc
nhiên thách đố công luận chống cộng, mặc nhiên chấp nhận trở thành một tên phản
bội trắng trợn, vô liêm sỉ trước mắt những đồng hương nạn nhân của bọn cộng phỉ
trên toàn thế giới và riêng tại Oregon. Trong khi chúng tôi đang giao chiến với
việt cộng trên mặt trận “võ mồm”, bằng những bài pháo kích ác liệt, và thỉnh
thoảng bị phản pháo, trong khi đa số đồng hương tỵ nạn ngày đêm thao thức, lo
âu cho vận mệnh đất nước đang có nguy cơ rơi vào tay giặc ngoài Tàu Cộng với sự
đồng lõa của lũ lãnh đạo thù trong bất tài, khiếp nhược, tham tàn, trong khi
bao nhiêu nhân sĩ, thanh niên tại quốc nội, có cả Việt Khang và một số thiếu nữ
liễu yếu đào thơ, Huỳnh Thục Vy, Tạ Phong Tần…biết yêu nước thương nòi, quyết
tâm tranh đấu cho tự do, nhân quyền, đang bị bạo quyền bắt bớ, giam cầm, đày đọa
ở những nhà tù khắp nước, trong khi các phụ nữ, bé gái bị ép bán ra ngoại quốc
làm điếm, và những bài học đạo đức, luân lý cổ truyền tốt đẹp từ hàng ngàn năm
qua bị phá sản một cách thê thảm, tại học đường cũng như ngoài xã hội, bởi nền
văn hóa bần cố nông hủy diệt trí thức, lương tri và mọi giá trị tinh thần,
trong khi những thằng lãnh tụ tự phong tham nhũng, no say, béo tốt đang làm mưa
làm gió trên mảnh đất khốn khổ, tội nghiệp, trong khi đó thì anh chàng ca nhạc
sĩ mặt trơ mày bóng của chúng ta lại lén lút trở về múa hát, mua vui cho những
tên đồ tể bán nước hại dân.
Làm sao tôi có thể im lặng mãi.
Portland,
30.1.2013
Người
Lính Già Oregon
Nguồn: BVCV