Friday, July 27, 2012

Một bông hồng cho Huỳnh Thục Vy


 “Một bông hồng cho những ai đang còn mẹ”. Tôi mong bài viết này được xem như một bông hồng để mến tặng Huỳnh Thục Vy vừa có Mẹ lại, sau bao nhiêu năm cháu thiếu vắng tình mẫu tử.

Tin Huỳnh Thục Vy “có Mẹ lại”, tôi vừa nhận được tối hôm qua. Một bạn đọc có tên Nguyễn Văn H từ thành phố Everett, Washington, Mỹ, báo cho biết bằng một giọng vui mừng, rằng Huỳnh Thục Vy vừa chịu phép rửa tội và nhận Đức Mẹ làm quan thầy”. Vị độc giả này còn đề nghị tôi “viết một bài...”

Tôi cảm ơn ông đã báo tin vui của cô thiếu nữ tôi cảm phục và trân trọng như món quà hiếm quý Thượng Đế còn thương ban cho nước Việt giữa cơn nguy khốn; tệ hại hơn cả thời chiến tranh điêu tàn. Nhưng “viết một bài” về Huỳnh Thục Vy thì khó quá, vì đối chiếu những việc Thục Vy làm, nói, và viết với tuổi đời của cháu trong thời gian qua, dưới con mắt của nhiều người trong đó có ông bạn xứ cao bồi Texas Bùi Lộc thường nhấn mạnh mỗi khi nhắc đến cô gái xứ Quảng này: Huỳnh Thục Vy là một hiện tượng; bàn về một hiện tượng là việc đòi hỏi nhiều công phu, trong khi xét thấy những điều kiện mình có được còn hạn chế; thôi thì tiện nhân chỉ biết đứng lặng chiêm ngưỡng trước một hình tượng mà “nhà thơ năm chữ” Thái Bá Tân đã phác họa thật tâm đắc: 

“Cháu - cô gái xinh đẹp, 
Đẹp cả ngoài lẫn trong. 
Nhìn cháu mà cứ nghĩ 
Cái đẹp của non sông.” 
(Trích “Huỳnh Thục Vy”, của TBT) 

Cái đẹp Huỳnh Thục Vy không chỉ của một người, nhưng là cái đẹp của cả một non sông! Thế cho nên tham vọng của bài viết không dám vươn ra ngoài nội dung chia sẻ niềm vui với Huỳnh Thục Vy, chúc mừng cháu đã có lại Mẹ từ đây mãi mãi bên đời; một người Mẹ “đầy phúc lạ hơn mọi người nữ” và không bao giờ chết. 

Theo lời chỉ dẫn của người đưa tin vui trên, tôi vào trang Nữ Vương Công Lý, đọc tin Huỳnh Thục Vy “theo đạo” với hình ảnh cháu chụp trong và sau khi chịu phép Rửa Tội theo nghi thức đạo Công Giáo, tôi thấy lòng mình hân hoan. Điều gây ấn tượng nhất cho tôi là lời phát biểu của cháu - “Con tin rằng cuộc đời con người không phải do con người quyết định mà được. Lúc con bị bắt, con tự nhiên thấy mình luôn được chở che. Con chưa hiểu vì sao con lại có cảm giác ấy. Nhưng con hy vọng nếu có một Đấng cao vời mà con chưa từng biết thì con mong các cha giúp cho con một cơ hội để bước vào con đường nhận biết Ngài. Đó là những lời con nói thật lòng mình”. 

Cha Giuse Đính Hữu Thoại, C.Ss.R ban bí tích thanh tẩy 
cho Blogger Huỳnh Thục Vi tại nhà thờ Tam Kỳ (ảnh Nữ Vương Công Lý)

Lời của cháu Huỳnh Thục Vy trên đây làm tôi xúc động vì chính bản thân tôi thực sự đã trải nghiệm qua nhiều lần như cháu. Con tự nhiên thấy mình luôn được chở che.” Tôi đã đi qua chinh chiến trong bảy năm trời cộng với xấp xỉ ngần ấy thời gian lưu đày trong ngục tù CS và đã sống sót trở về. Chỉ có Ơn Trên che chở tôi mới thoát chết nhiều lần một cách kỳ lạ trong chiến tranh, và rõ ràng Đức Mẹ Maria đã cứu sống tôi khi mình đã kiệt lực tưởng chừng ngã quỵ và trút hơi thở cuối cùng vì không thể nào cất thêm một bước nữa để di chuyển, theo đoàn tù binh. Cái thân thể phạc phờ râu tóc võ vàng da dẻ ấn nơi đâu cũng bọng nước lúc đó đang vừa chịu trận trên hai vai một gánh cây sắn mì, vốn đã nặng lại còn vướng víu cây rừng chằng chịt giữa đường mòn Trường Sơn lắt lẻo cheo leo, vừa bị nòng súng dí sau lưng với lời quát tháo “không đi sẽ bị bắn bỏ”. Khi đó tôi nghĩ mình sắp chết nhưng vẫn muốn sống và thành khẩn lâm râm Mẹ Maria ơi! chỉ có Đức Mẹ mới cứu được con”. Bỗng dưng tôi thấy cơ thể mình tràn ngập thần khí và phơi phới trên con đường trở lại trại tù mang bí số “Trại 51” thuộc Tổng trại 5 Tù Binh, dài 27(?) cây số với gánh cây hom mì thườn thượt ngủng ngoẳng lắc lư trên vai của một thân thể sinh tồn hằng ngày bằng những hạt gạo lũng ruột vì mọt gọi là cơm, cỏng những lát khoai sắn mì mốc hôi với nước muối, và vài lát thịt gầy guộc dịp Tết nhất hay vào những “ngày lễ lớn”.

Cháu Hoàng Thục Vy ơi, bác đi trên con đường lao động của một người tù khổ sai chỉ mang trên vai gánh hom sắn mì từ nông trường về lại nhà tù, mà còn được Mẹ che chở. Trong khi Cháu thì đang đi trên con đường tranh đấu vai mang khát vọng dân chủ tự do nhân quyền cho cả dân tộc mong chờ, chắc chắn càng được Ơn Trên quan phòng. 

Người viết nguyện ước những dòng trên đây kết thành bông hồng tặng cô anh thư Huỳnh Thục Vy vừa có lại Mẹ, Mẹ Maria đầy ơn phúc hơn mọi người nữ.