Thursday, December 4, 2014

HONG KONG VÀ VIỆT NAM, HAI KHUNG TRỜI KHÁC BIỆT

Người Việt Nam chúng ta đang hướng về Hong Kong với những hi vọng về một tương lai tươi sáng cho Việt Nam. Nhưng thực tế, tương lai của Việt Nam khác hẳn Hong Kong. Đó chính là hai khung trời khác biệt… 

CÂU CHUYỆN HOÀNG CHI PHONG TẠI HONG KONG
Theo Thông tín viên nhật báo Le Monde của Pháp tại Hồng Kông ngày 10/12/2012 trong bài viết mang tựa đề “Hoàng Chi Phong, cậu học sinh thách thức Bắc Kinh” đã nói về một sự kiện chưa từng diễn ra tại đây. Phong trào do cậu bé 15 tuổi này lãnh đạo đã khiến chính quyền Hồng Kông phải lùi bước trước ý định áp đặt chương trình “giáo dục lòng yêu nước” của Trung cộng.

 
Trích đoạn từ RFI như sau:
”Bài báo mô tả cậu học sinh với cặp kính cận có bề ngoài cũng bình thường như các thiếu niên Hồng Kông cùng độ tuổi 15 với cậu. Nhưng bài diễn văn của Hoàng Chi Phong (Joshua Wong Chifung) với giọng điệu vừa khẩn thiết, lo ngại nhưng vẫn cụ thể, nhắm thẳng vào mục đích, nhất là trước một rừng micro : cậu bé giải thích vì sao phải bằng mọi giá phản đối việc áp đặt “chương trình giáo dục đạo đức”. Đây là môn học mới mà Hoàng Chi Phong khẳng định là nhằm tẩy não, mà chính quyền Hồng Kông định buộc học sinh trung và tiểu học phải theo từ nay cho đến năm 2016.Cậu bé 15 tuổi đã chiến thắng ! Sau nhiều tháng do dự, một cuộc biểu tình khổng lồ với gần 100.000 người hôm 29/7, nhiều vụ tuyệt thực trong đó có cả các học sinh tham gia, 10 ngày cắm dùi trước trụ sở chính quyền hồi tháng Chín, ông Lương Chấn Anh, lãnh đạo đặc khu Hồng Kông hôm 7/10 cuối cùng đành phải thông báo cho ngưng lại chương trình này”. 
 
Cậu bé Hoàng Chi Phong tại Hong Kong, lúc đó chỉ mới 15 tuổi, nhưng hơn hẳn một số người tự cho mình là “nhà đấu tranh” tại Việt Nam nhưng vẫn ôm khư khư cái thẻ đảng hoặc tuyên bố bỏ đảng nhưng vẫn một mực ca ngợi “Đảng cộng sản có công giành độc lập, tự do cho Việt Nam”. Rõ ràng ở đây cái việc cậu bé Hoàng Chi Phong đã làm cho thấy nó là một việc làm thiết thực, nó không cần xin cho mà nó là phản kháng rõ ràng với cộng sản. 
 
Cậu bé Hoàng Chi Phong, 15 tuổi, đã sớm biết cái gọi là “giáo dục lòng yêu nước” của Trung cộng, chỉ là đòn hỏa mù cho một lối nhồi nhét tàn ác, phi nhân theo chủ nghĩa Cộng sản, biến con người trở thành những con vật, chỉ biết sống và chết vì đảng cộng sản, và hủy hoại lương tri của con người. Do đó, Hoàng Chi Phong đã lãnh đạo Phong trào này, và đã khiến chính quyền Hồng Kông phải lùi bước trước ý định áp đặt chương trình “giáo dục lòng yêu nước” của Trung cộng. 
 
Hoàng Chi Phong ngay từ lúc 15 tuổi trở thành “lãnh đạo phong trào chống lại chương trình “giáo dục lòng yêu nước”, bằng những cách giết người theo chủ nghĩa Cộng sản. Cậu bé Hoàng Chi Phong, bây giờ là 15 tuổi, nhưng đã có ý thức từ lúc mới 12 tuổi, đã biết cái nguy hiểm, cái họa của cái gọi là “giáo dục lòng yêu nước” theo kiểu họ Mao. Đó chính là những việc làm cụ thể mà chúng ta nên làm thay vì xin và cho với cộng sản. Mà như chúng ta đã biết cộng sản không bao giờ biết lắng nghe. 
 
Khi mà cậu bé 15 tuổi ngày nào bước vào tuổi 17 trưởng thành cũng là lúc cậu khẳng định tư tưởng dứt khoát và đúng đắn của mình “Không có điều gì để nói với Tập Cận Bình”. Một cậu bé như đã khẳng khái như thế thì chẳng có gì lạ khi người dân Hong Kong lại không đứng lên biểu tình với con số hàng chục nghìn người để đòi có tự do và dân chủ. Điều đó cũng khác xa với Việt Nam của chúng ta…
 
CÂU CHUYỆN VIỆT NAM :  
Ở Hong Kong có Hoàng Chi Phong thì Việt Nam cũng không hiếm. Đầu tiên chúng ta hãy xem trường hợp của Minh Hạnh. Mặc dù trong thời gian bị bắt và hành hạ trong tù nhưng Hạnh nhất quyết không nhận tội mơ hồ mà cộng sản đã ghép cho cô như “phá rối an ninh trật tự” và “chống đối nhà nước” mà bạo quyền cộng sản Việt Nam đã gán ghép để kết án 7 năm tù đối với cô. Cô chỉ có một thứ tội duy nhất: Bảo vệ công nhân và dân oan chống lại bạo quyền cộng sản. Trong một chuyến thăm nuôi của gia đình, cô Minh Hạnh tuyên bố với người mẹ là đời người chỉ chết một lần, cô muốn cho bạo quyền thấy rằng họ không được coi thường tinh thần của dân tộc. Cô Hạnh nói với mẹ là “Con không có tội. Những việc con làm, bất cứ công dân nào cũng có bổn phận phải làm”.  

Lời nói trước đám đông công an, quản giáo nhà tù giám sát của Minh Hạnh như một lời thể hiện ý chí quyết tâm của tuổi trẻ Việt Nam. Và Mẹ của cô, bà Trần Thị Ngọc Minh, cũng cho biết là bọn công an đã nỗ lực thuyết phục bà khuyên nhủ cô Hạnh nhận tội để sớm được trả tự do, nhưng cô Hạnh tuyên bố là chớ nên tin vào lời hứa của bọn công an. Và Hạnh rất tin vào con đường mình đã chọn là chính nghĩa. Đó chính là một trong những tín hiệu đáng lạc quan về tinh thần dấn thân của giới trẻ hiện nay. Nó còn là minh chứng cho tội ác của cộng sản mà chúng ta phải đấu tranh để giải thoát cho những người yêu nước như Hạnh.  

Đồng thời cho chúng ta thấy rằng với cộng sản dứt khoát phải khẳng khái và không có chỗ cho sự xin cho. Vì cộng sản không bao giờ biết thương dân và những người yêu nước. 

Đỗ Thị Minh Hạnh 

Hạnh đã được ra tù không phải vì cô “nhận tội” mà cô ra tù bởi vì cô không có tội, người dân Việt Nam và những tổ chức đấu tranh đã dùng sức ép của mình đối với cộng sản Việt Nam để cô được tự do. Và Hạnh nhỏ bé vẫn đã, đang và sẽ đấu tranh cho quê hương Việt Nam được bình yên, không có cộng sản.  


Hay một trường hợp khác là cậu bé con của chị Nga – một dân oan nổi tiếng tại Viêt Nam, rất đơn giản và thực tế với khẩu hiệu chống Tàu. Nó khác hẳn với kiểu “mong muốn đảng sửa sai” của một số người tự cho là nhân sĩ trí thức kiểu xin cho. Đừng nên tự bào chữa đó là một hình thức đấu tranh vì với cộng sản bao nhiêu năm nay có súng ống và quân đội, công an thì những gì xin cho kết quả chỉ là số không tròn chĩnh mà thôi. Vì vậy chúng ta nên chấm dứt tình trạng viết đơn đề nghị, rồi ký để gửi đến cộng sản vì đó chỉ là những điều vô nghĩa. Nếu có ký và có tố cáo cộng sản xin hãy gửi nó cho LHQ hay tòa án quốc tế và các quốc gia đang đấu tranh cho dân chủ tự do sẽ có tác dụng hơn nhiều so với việc ký và gửi cho một nhà cầm quyền độc tài luôn coi mình là tất cả. Chả lẽ chúng ta ký thư gửi cho bọn cướp rằng :
“ Cướp ơi đừng đàn áp, cướp ơi hãy thực thi nhân quyền đi ?” . Đó là một điều quá vô lý và cũng không thực tế !  
Đây là một tấm gương về sự đấu tranh thẳng thắn. 
 
HONG KONG VÀ VIỆT NAM LÀ HAI KHUNG TRỜI KHÁC BIỆT: 
Việt Nam và Hong Kong đều có những người trẻ khẳng khái. Nhưng khác với Hong Kong rực cháy thì Việt Nam vẫn chỉ là những đốm lửa nhỏ. Tại sao ư?. Đơn giản vì người dân Hong Kong không vô cảm, họ có hơn 100 năm được tự do dưới sự cai quản của người Anh. Đó là đủ cho hơn 3 thế hệ được tiếp thu với ánh sáng dân chủ văn minh. Còn người Việt Nam chúng ta thì có những hơn 80 năm bị nhồi nhét, bị cùm kẹp bởi thứ chủ nghĩa Mác – Lê cổ lỗ và phản khoa học. Cộng với việc cộng sản Việt nam dùng côn đồ, quân đội, côn an để áp đặt chủ nghĩa độc tài. Nên Việt Nam chúng ta chỉ là một màu tối. 
 
Chính vì vậy cũng chẳng có gì quá ngạc nhiên nếu đảng cộng sản Việt Nam xét xử Ông Trần Văn Sang: 20 tháng tù giam, Bà Cấn Thị Thêu : 15 tháng tù giam, Ông Trịnh Bá Khiêm (chồng bà Thêu) : 15 tháng tù giam, Ông Lê Văn Thanh: 7 tháng tù giam trong vụ án người dân oan Dương Nội trong tuần qua. Công lý ở Việt Nam chỉ được giành chỗ cho Tiền và “đầy tớ đỏ” của người dân. Chỉ có ở Việt Nam chúng ta, dân oan thì bị bắt vào tù trong khi đó Trần Văn Truyền, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ trước khi về hưu ký quyết định bổ nhiệm “tốc hành” cho gần 60 cán bộ cấp vụ (sau hàm thứ trưởng) tại cơ quan Thanh Tra Chính Phủ. Đặc biệt, chỉ trong 2 ngày (1/8/2011 và 3/8/2011) ông ký bổ nhiệm 26 người, chỉ riêng một ngày (3/8/2011) có tới 22 người được ông ta ký bổ nhiệm chức vụ. Vì vậy mà sơ sơ ông ta đã làm chủ một biệt thự và bốn căn nhà làm bằng gỗ quý, trên lô đất rộng 3 héc-ta với trị giá đất là 24 tỷ tại thành phố Bến Tre.. Chưa hết, Ông này còn có hai nhà cho thuê cũng ở Bến Tre và 3 ở Sài Gòn, trong đó có 1 căn hộ khu đô thị “5 sao” Phú Mỹ Hưng. Hoặc như hiện nay đương kim Phó Tổng Thanh tra Chính phủ Ngô Văn Khánh cũng có tài sản không thua kém gì nhiều so với ông Truyền. Gia đình ông Khánh sở hữu các bất động sản gồm hai ngôi nhà 5 tầng và một mảnh đất, tất cả đều ở quận Hoàng Mai, Hà Nội. Mảnh đất của ông rộng tới 1.800 m2, giá trị ít nhất là 18 tỷ đồng. Và nhiều tài khoản ngân hàng, cổ phiếu trị giá 7 tỷ đồng. 
 
Trần Văn Truyền và Ngô Văn Khánh chỉ có chức vụ trung bình trong đảng nhưng đã có chừng đó tài sản. Vậy thì bao nhiêu cán bộ đảng viên cao cấp hơn sẽ giàu sụ đến mức nào?. Đó chính là bộ mặt tham nhũng của đảng cộng sản. Trong khi đó người dân thì chìm trong đau khổ. 
 
DÂN OAN BIỂU TÌNH 
Rõ ràng là Việt Nam khác với Hong Kong ở nền dân trí. Chúng ta đã bị cộng sản làm cho hư dân trí từ quá lâu. Chỉ còn con đường duy nhất là đem lại sự thật cho người dân thì toàn dân mới có thể đứng lên đòi lại đất nước cho chính mình được. Bởi vì vậy không quá ngoa khi nói : Việt Nam và Hong Kong là hai khung trời khác biệt !.
 
Một trong số nhiều dinh thự xa hoa của Trần Văn Truyền 
 
BÀI HỌC CHO CHÚNG TA : 
Cũng phải nói thêm trong tuần qua, người biểu tình tại Hồng Kông xung đột lớn với cảnh sát để chống trả đợt giải tán khu lều trại tại Vượng Giác. Phó Tổng thư ký của Liên đoàn sinh viên Sầm Ngao Huy và lãnh đạo nhóm hoạt động thanh niên Hoàng Chi Phong đã bị cảnh sát bắt giữ tại khu Vượng Giác, nơi mà người biểu tình đòi dân chủ dựng trại trong khoảng 2 tháng qua. Mặc cho cảnh sát cấm không cho Hoàng Chi Phong đến gần khu Mong Kok thì ý chí dân chủ mà người Hong Kong và Hoàng Chi Phong không bao giờ tắt. Những bạn thân của chàng thanh niên Hoàng Chi Phong vẫn tiếp tục đấu tranh cho Hong Kong có dân chủ, tự do. Bản thân Hoàng Chi Phong thì tuyên bố, dù phải ra tòa trong thời gian tới thì cậu vẫn không lùi bước trước bạo quyền Bắc Kinh. 
 
Trong khi đó thì vẫn với những câu tuyên ngôn rỗng tuếch, đảng cộng sản Việt Nam không thể che giấu họ đang đẩy người dân vào đường cùng. Đảng cộng sản đã tự “bôi tro, trát chấu” vào chính bộ mặt láo và lừa của mình khi ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mới chỉ tuyên bố “quan hệ với Trung Quốc là vừa hợp tác vừa đấu tranh” chưa được 1 tuần thì báo chí nhà nước đã đăng tin: “Trở về từ ngư trường Hoàng Sa, 2 tàu cá của ngư dân huyện Bình Sơn mang về nhiều thương tích sau khi bị tàu Trung Quốc tông mạnh, xịt vòi rồng,… Tổng thiệt hại của 2 tàu cá ước hơn 200 triệu đồng. Hai tàu cá bị tấn công gồm tàu cá QNg 90226-TS do ngư dân Đỗ Văn Nam (ngụ thôn Định Tân, xã Bình Châu) làm Thuyền trưởng và tàu cá QNg 95159-TS do ngư dân Lê Đê (ngụ xã Bình Châu, huyện Bình Sơn) làm Thuyền trưởng. Xuất bến từ ngày 8/11, tàu cá QNg 90226-TS cùng 7 lao động vươn ra vùng biển Hoàng Sa. Đến trưa ngày 26/11, khi đang thả lưới đánh cá chuồn gần đảo Đá Lồi (thuộc vùng biển Hoàng Sa), bất ngờ bị tàu Trung Quốc rượt đuổi và tấn công”. Chỉ có người dân là khổ thật sự, còn đảng cộng sản thì vẫn “vui như tết” vì chiều được lòng ông anh “16 vàng, 4 tốt” để giữ nguyên cái ghế độc tài quyền lực tại Việt Nam.

Thân tàu của ngư dân bị gãy sau cú đâm của tàu Trung Cộng (Ảnh: Báo Dân Trí)  
Rõ ràng là người Hong Kong vẫn khác chúng ta khi họ dám đứng lên, còn người dân Việt Nam đa phần vẫn đang cam chịu trước họng súng của bạo quyền cộng sản. Nhìn sự đứng dậy không chút sợ hãi của người Hong Kong cũng chính là những bài học cho người dân Việt Nam trước khi quá muộn mà cái mốc mà cộng sản Hà Nội giao cả Việt Nam cho Tàu trong Hiệp ước Thành Đô 2020 đã đến trước mắt. Chúng ta xin đừng chần trừ, hãy noi gương Hoàng Chi Phong, Minh Hạnh và rất nhiều người khác cùng đứng lên vì một Việt Nam tự do, dân chủ và không có cộng sản. Khác biệt mà hôm nay Hong Kong và Việt Nam có là rất xa, nhưng không phải là không thể khỏa lấp. Đứng thẳng người, không cầu xin cộng sản và dứt khoát đoàn kết chống lại cộng sản chính là mệnh lệnh sống còn của dân tộc Việt Nam. 
 
Đặng Chí Hùng
29/11/2014
(Nguồn: THỜI MỚI CANADA )